Hình ảnh nữ thanh niên xung phong trong Những ngôi sao xa xôi

Hình ảnh những nữ thanh niên xung phong gan góc, kiên cường đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng người đọc. Với 11 bài Phân tích hình ảnh những nữ thanh niên xung phong trong Những ngôi sao xa xôi sẽ giúp những em học sinh lớp 9 thấy rõ sự hy sinh thầm lặng của họ. Cả 3 nữ thanh niên xung phong Thao, Nho và Phương Định đều mang trong mình lý tưởng sống cao đẹp, ý thức trách nhiệm cao với công việc, lòng dũng cảm, gan góc không sợ gian khổ. Vậy mời những em cùng theo dõi bài viết để ngày càng học tốt môn Văn 9.

Dàn ý Phân tích hình ảnh những nữ thanh niên xung phong trong Những ngôi sao xa xôi

I. Mở bài

Bạn Đang Xem: Hình ảnh nữ thanh niên xung phong trong Những ngôi sao xa xôi

  • Giới thiệu tác phẩm Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê.
  • Giới thiệu chung về ba cô gái trong tổ trinh sát mặt đường.

Xem thêm: Top 45+ mẫu Mở bài Những ngôi sao xa xôi chọn lọc

II. Thân bài

– Khái quát hoàn cảnh sống và tranh đấu của 3 cô gái:

  • Sống và tranh đấu trên tuyến đường Trường Sơn đầy bom đạn.
  • Họ phải đối mặt đó là cuộc tranh đấu khốc liệt và chính là công việc tổ trinh sát mặt đường – một công việc hơn cả nặng nhọc, đó là nhiệm vụ hiểm nghèo.

– Vẻ đẹp chung của ba cô gái:

  • Họ có lòng yêu nước sâu sắc, sống hợp lí tưởng cao đẹp.
  • ý thức trách nhiệm cao với công việc, lòng dũng cảm, gan góc không sợ gian khổ hy sinh.
  • Họ có tâm hồn trong sáng, lạc quan, yêu đời.
  • Họ là những nữ thanh niên xung phong có tình đồng đội gắn bó, thân thiết.

– Vẻ đẹp riêng của ba cô thanh niên xung phong:

  • Nho là một cô gái trẻ, xinh xẻo nhưng trong tranh đấu thì rất dũng cảm, hành động thật nhanh gọn.
  • Nhân vật Phương Định là đại diện những cô gái trẻ Hà Nội vào chiến trường tham gia đánh giặc, tuy gian khổ nhưng vẫn giữ được cái sở thích riêng của người Hà Nội, rất trữ tình và đáng yêu. Là một cô học sinh thành phố, nhạy cảm và hồn nhiên, thích mộng mơ và hay sống với những kỉ niệm của tuổi thiếu nữ vô tư về gia đình và về thành phố của mình.
  • Nhân vật chị Thao lớn tuổi hơn nên những ước mơ và dự kiến về tương lai cũng thiết thực hơn. Một người chị nông thôn, đầy ý thức trách nhiệm, dám quyết đoán, biết hi sinh và nhường nhịn.

III. Kết bài

– Nêu cảm nhận chung của em về vẻ đẹp tâm hồn của 3 cô thanh niên xung phong trong truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi.

Xem thêm: Tổng hợp 45 cách Kết bài Những ngôi sao xa xôi hay nhất

Phân tích hình ảnh những nữ thanh niên xung phong trong Những ngôi sao xa xôi

Bài văn mẫu 1

“có nhẽ nào anh lại mê em
Một cô gái không nhìn rõ mặt
Đại đội thanh niên đi lấp hố bom
Áo em hình như trắng nhất”

(Phạm Tiến Duật)

Để được sống trong nền hòa bình như ngày ngày hôm nay thì nhân dân ta đã phải trải qua rất nhiều cuộc chiến tranh đầy đau thương và mất mát. Một trong những yếu tố quyết định trực tiếp tới sự thắng lợi của dân tộc đó chính là sự dũng cảm, gan góc của những người lính hay những thanh niên xung phong. Chính vì vậy, hình ảnh đáng trân quý của những nữ thanh niên xung phong làm mướn việc hết sức nguy hiểm trong cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước đã được Lê Minh Khuê phác họa lại trong tác phẩm “Những ngôi sao xa xôi”.

Lê Minh Khuê (1949) là một trong những nhà văn của thời kì kháng chiến chống Mỹ có sở trường về truyện ngắn. Bà có phong cách sáng tác dung dị, giàu nữ tính, đa sắc thái. Tác phẩm “Những ngôi sao xa xôi” được viết năm 1971 khi cuộc kháng chiến chống Mĩ đang diễn ra khốc liệt, được đưa vào tuyển tập “Nghệ thuật truyện ngắn toàn cầu” xuất bản ở Mỹ.

Những nữ thanh niên trong tác phẩm là Phương Định, Nho, Thao với những tính cách khác nhau nhưng ở họ vẫn có những điểm chung nhất định. Họ cùng làm nhiệm vụ trinh sát mặt đường trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc mỗi ngày của họ rất nguy hiểm, họ sống trong một cái hang dưới chân cao điểm. Họ phải chạy ở trên cao cả ban ngày, phơi mình giữa vùng trung tâm bắn phá của phi cơ địch, sau mỗi trận bom phải đo lượng đất đá, đánh dấu những quả bom chưa nổ và thậm chí là phá bom. Ở họ đều có phẩm chất chung của người đội viên thanh niên xung phong đó là lòng yêu nước, ý thức dũng cảm, có ý thức trách nhiệm cao với nhiệm vụ.

Tuy cuộc sống của họ là nơi chiến trường khốc liệt, luôn đối mặt với nguy hiểm và cái chết nhưng để cho mạch giao thông luôn thông suốt thì những cô gái vẫn luôn sẵn sàng cho việc ra trận địa mà không mong chờ vào sự viện trợ của người khác. Là con gái nên thỉnh thoảng những cô cũng sợ hãi nhưng những điều ấy chỉ “thoáng qua rất mờ nhạt” để nhường chỗ cho những ý nghĩ làm thế nào để những quả bom kia phải nổ. “Thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một tiếng động sắc tới gai người” như cứa vào da thịt khiến cho những cô gái căng thẳng chờ đợi tiếng nổ của quả bom. Phải chăng sự khốc liệt của chiến tranh đã tôi rèn những tâm hồn yếu đuối thành bản lĩnh kiên cường của người anh hùng cách mệnh nhưng họ vẫn giữ được tâm hồn trẻ trung, trong sáng, nhạy cảm và giàu ước mong. Khi Nho bị thương, ý thức đồng chí, đồng đội của ba cô gái được thể hiện rõ nét. Phương Định và chị Thao tất tưởi lo lắng, săn sóc Nho như những nữ y tá dày dặn kinh nghiệm và coi Nho như là em gái. Ba cô gái chính là hình ảnh tiêu biểu cho thế hệ trẻ Việt Nam trong thời kì kháng chiến chống Mỹ bởi ở họ tụ họp đầy đủ vẻ đẹp và phẩm chất cao quý của những thanh niên xung phong dũng cảm.

kế bên những điểm chung, mỗi cô gái đều có những vẻ đẹp riêng tạo nên sự cá tính của từng người. Phương Định là cô gái Hà Thành có nét đẹp duyên dáng, trẻ trung, tâm hồn trong sáng. Một cô gái có “cái cổ cao tự hào như đài hoa loa kèn”, “hai bím tóc dài, mềm mại”, “đôi mắt dài dài, màu nâu, hay nheo lại như chói nắng”, “cái nhìn xa xăm”. Phương Định có cách cư xử ý nhị, kiêu kì của con gái Hà Thành, nhạy cảm biết mình được rất nhiều anh lính để ý. Cô không “săn sóc, vồn vã” như những cô gái khác nhưng trong tâm trí cô thì “những người đẹp nhất, thông minh, can đảm và cao thượng nhất là những người mặc quân phục có ngôi sao trên mũ”. Sống ở nơi nguy hiểm như thế, nhưng Phương Định vẫn giữ nguyên nét đẹp trong sáng của những cô gái mới lớn: Thích làm duyên, làm điệu, cô thích “ngắm mình trong gương”, “ngồi bó gối mơ mòng”. Không chỉ vậy, cô còn rất yêu đời, cô thích hát, hay hát, tự bịa lời bài hát, đêm đêm nhìn lên bầu trời mơ về ngày mai hòa bình. Khi một trận đụng độ khốc liệt vừa đi qua thì một cơn mưa đá đột nhiên ập xuống núi rừng Trường Sơn khiến cho Phương Định quên hết cả căng thẳng, nguy hiểm của bom đạn mà cùng đồng đội tận hưởng niềm vui như con trẻ và cũng chính cơn mưa đã khiến cô nhớ lại những kí ức vui tươi ngày còn ở Hà Nội bên gia đình và thành phố thân yêu.

Khác với Phương Định, chị Thao lại là người có những dự trù về tương lai thiết thực hơn bởi chị Thao là tổ trưởng nhưng cũng không thiếu những khát khao và lãng mạn của tuổi xanh. Chị duyên dáng, thích làm đẹp, áo lót của chị cái nào cũng được thêu chỉ màu, đôi lông mày được chị tỉ nhỏ như cái tăm, thế nhưng trong công việc chị lại là một người gan góc, kiên quyết. có nhẽ, việc đối mặt với phi cơ của địch đã quá thân thuộc nên chị Thao trở nên tĩnh tâm hơn hẳn. Khi phi cơ địch tới nhưng chị vẫn “móc bánh quy trong túi, thong thả nhai”. Nhưng có nào ngờ được một con người gan góc như thế lại sợ máu và vắt “thấy máu, thấy vắt là chị nhắm mắt nhắm mũi lại, mặt tái ngắt”. Thế nhưng chị Thao vẫn là một cô gái rất đáng yêu, lấy tiếng hát để “át tiếng bom” dù hát nhạc sai bét, giọng thì chua theo chị tự nhận xét và chị hát không trôi chảy được bài nào nhưng có tới ba quyển sổ dày để chép lời bài hát.

Nho là cô em út trẻ, xinh xẻo và rất dễ thương: “Trông nó nhẹ, mát mẻ như một que kem trắng”, “cái cổ tròn và những chiếc cúc áo nhỏ nhắn” khiến Phương Định muốn “bế nó lên tay”. Không những vậy, Nho còn rất hồn nhiên “vừa tắm ở dưới suối lên, cứ quần áo ướt, Nho ngồi, đòi ăn kẹo”, khi bị thương nằm trong hang vẫn “nhổm dậy, xòe tay xin mấy viên đá mưa”. Thế nhưng lòng yêu nước đã khiến Nho trở thành một cô gái dũng cảm tranh đấu khi giặc tới cô “cuộn tròn cái gối, chứa nhanh vào túi”. Thật không may, trong một lần phá bom đã bị sập hầm, đất phủ kín lên người Nho khiến Nho suýt thiệt mạng “da xanh đi, mắt nhắm nghiền, quần áo đầy bụi” nhưng cô vẫn nhất quyết tranh đấu vì quốc gia.

Tác giả đã sử dụng phương thức tường thuật, trình bày diễn biến tâm lí nhân vật tinh tế, đặt ba nhân vật vào hoàn cảnh đầy nguy hiểm để ngợi ca vẻ đẹp của những nữ thanh niên xung phong. Tác phẩm đã cho ta thấy sự tài năng của Lê Minh Khuê, tác giả đã làm vượt trội vẻ đẹp tâm hồn và sự gan góc của ba cô gái, đây cũng là hình ảnh của những thanh niên xung phong Việt Nam trong thời kì kháng chiến.

có nhẽ, hình ảnh về những nữ thanh niên xung phong trong “Những ngôi sao xa xôi” đã chạm tới trái tim độc giả bằng tất cả sự đáng yêu, gan góc của mỗi nhân vật. Ở họ đều tiềm tàng một sức mạnh phi thường để tranh đấu vượt lên trên mọi nguy hiểm, vất vả trên tuyến đường Trường Sơn trong cuộc tranh đấu khốc liệt với Mĩ

Xem thêm: Top 16+ bài Phân tích Những ngôi sao xa xôi học sinh giỏi

Bài văn mẫu 2

Đã có rất nhiều tác phẩm hay viết về hình ảnh của quân nhân tranh đấu trên nẻo đường Trường Sơn thời kháng chiến chống Mĩ cứu nước. Có cả truyện ngắn, thơ và nhiều thể loại tác phẩm khác để tụng ca công lao và ý thức dũng cảm của người đội viên. Trong đó, không thể không nhắc tới cây bút trẻ tiêu biểu Lê Minh Khuê với truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi. Qua ngòi bút tìm tòi và sáng tạo của tác giả, tác phẩm đã phát hiện và tụng ca vẻ đẹp tâm hồn và sức sống mãnh liệt của ba nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn khốc liệt.

Ba nữ thanh niên xung phong bao gồm Thao, Nho, Phương Định, cả ba được phân công vào cùng một tổ trinh sát mặt đường. Công việc của họ là ngồi đợi cho bom nổ, rồi chạy lên lấp đất vào hố bom, đếm số bom chưa nổ và nếu như cần thiết thì phá chúng. Thao là người lớn tuổi nhất, có nhẽ vì vậy mà chị kiêm cả chức tổ trưởng. Lớn hơn Nho một tí là Phương Định, một cô gái trẻ người Hà Nội với tâm hồn mộng mơ, giàu suy tư.

Nhiệm vụ của họ ẩn chứa đầy nguy hiểm. Công việc đòi hỏi ở họ lòng dũng cảm, gan góc và tĩnh tâm. bởi vậy, lúc nào cũng trong trạng thái căng thẳng như “dây chão”, tim luôn đập thình thịch. Thần chết luôn tồn tại đâu đó bất thần trong những quả bom. Ngay cả bầu không khí xung quanh cũng rất ngao ngán, mông quạnh. Không một bóng cây, đất bốc khói, phi cơ ầm ì xa dần. Nhưng không, tuy nguy hiểm là thế nhưng họ vẫn luôn giữ cho bản thân luôn lạc quan, yêu đời, hướng tới tương lai.

Phương Định là một cô gái xinh đẹp gốc Hà Nội. Theo lời kể của tác giả, Phương Định rất thích hát và hay hát. Cô cứ ngân nga những bài hát với lời mà bản thân tự chế. Một cô gái còn trẻ đã làm mướn việc phá bom nguy hiểm này, thật đáng khâm phục. Đã vậy như bao cô gái cùng tuổi khác, Phương Định cũng thích làm điệu. có nhẽ vì công việc nên trong suy nghĩ của mình, người cô khâm phục nhất là những anh đội viên mặc quân phục, có ngôi sao trên mũ.

Chị Thao lớn tuổi nhất, lại kiêm chức đội trưởng nên dự trù tương lai cũng thiết thực hơn, lại có thương hiệu lâu năm. Chị không hồn nhiên, mộng mơ như Phương Định. Trong công việc, chị lại càng tĩnh tâm và quyết liệt, chính tính cách nghiêm nghị đó mà ai cũng gờm. Tuy vậy mạnh mẽ vậy, chị lại mắc bệnh sợ máu và vắt. Những khi biết rằng cái sắp tới sẽ không êm đềm chị lại tỏ ra tĩnh tâm bằng cách móc bánh bích quy trong túi và thong thả nhai, tĩnh tâm tới mức khiến người khác phải khó chịu .

Còn Nho, là em út của nhóm là một cô bé khá khó hiểu có lúc ngang bướng, mạnh mẽ lại có lúc lầm lì cực đoan. có nhẽ vì nhỏ tuổi nhất nên tính cách thơ ngây. Nho là một cô bé rất dễ thương, trắng nuột nà.

Trong một lần phá bom Nho bị thương, chị Thao và Định nồng nhiệt săn sóc. Phương Định rửa cho Nho bằng nước đun sôi trên bếp than, rồi băng bông trắng, pha sữa vào một cái ca sắt cho Nho. Còn chị Thao vì sợ nhìn thấy máu nên chỉ dám ngồi từ xa chỉ bảo Định làm. Thương Nho, chị cũng rất bối rối. Chị cứ đưa mắt nhìn Nho, lấy tay sửa cái cổ áo, cái ve áo và tóc nó. Chị không khóc đó thôi, chị không ưa cả nước mắt nhưng tâm hồn đang rất lo lắng. Qua việc Nho bị thương, chúng ta thấy rõ được tình cảm mà những cô đã dành cho nhau, đã gắn bó với nhau sâu sắc tới mức nào.

Cuộc sống và tranh đấu của ba cô gái trẻ giữa chiến trường, dù rất khắc nghiệt, nhưng họ vẫn luôn mặc nhiên, tươi vui, hồn nhiên và không kém phần lãng mạn. Đặc biệt cả ba rất yêu thương nhau, gắn bó với nhau trong tình đồng đội keo sơn, dù cho mỗi người một cá tính. Lo lắng khi đồng đội, người em của mình bị thương. Điều khiến em khâm phục nhất là cái chân lý mà họ tự đặt ra: Nước mắt ai chảy trong khi cần sự cứng cỏi là bị xem như bằng cớ của sự tự nhục mạ. Chính vì vậy, thấy Nho bị thương, chị Thao tuy nghẹn ngào nhưng không muốn để cho nước mắt ú ra, nên mới ngồi ca hát. Ba nữ thanh niên xung phong này là những người có trách nhiệm tự giác rất cao, quyết tâm hoàn thành mọi nhiệm vụ được phân công bởi công việc của họ không hề đơn thuần.

Công việc gỡ bom đòi hỏi ở họ phải tĩnh tâm, dũng cảm, khôn ngoan, nhạy cảm và khéo léo, đòi hỏi kinh nghiệm và sẵn sàng hy sinh, không quản khó khăn gian khổ. Bởi lẽ chẳng có ai biết được quả bom câm lặng có khi đang ấm nóng dần lên, nằm chềnh ềnh ra đó và có thể nổ bất cứ lúc nào. Đó là những phẩm chất cao đẹp, bình dị, hồn nhiên của ba cô gái thanh niên xung phong, và mỗi người lại có những vẻ đẹp riêng của mình.

Truyện Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê giúp chúng ta thấu hiểu hơn về nỗi vất vả, hi sinh và vẻ đẹp tâm hồn của ba nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Ngoài ra, câu truyện là bài học quý giá cho thế hệ trẻ Việt Nam, rằng phải biết lạc quan yêu đời, và luôn phấn đấu học tập và làm việc để trở thành người có ích cho quốc gia.

Bài văn mẫu 3

Giữa những lửa đạn bom rơi của thời kỳ kháng chiến chống Mỹ oanh liệt, gian khổ của dân tộc, tầng lớp thanh niên xung phong luôn là thế hệ đi tiên phong với những phẩm chất ngời sáng của sự can trường, dũng cảm,… Điều này đã được thể hiện rõ qua hình tượng ba cô gái thanh niên xung phong trong tác phẩm “Những ngôi sao xa xôi” của Lê Minh Khuê. Bằng tài năng trong việc trình bày tâm lí nhân vật, tác giả đã xây dựng thành công hình ảnh nhân vật Phương Định, chị Thao và Nho với những nét chung và nét riêng về phẩm chất và tâm hồn tương đối cao đẹp.

Trước hết, để làm vượt trội vẻ đẹp của nhân vật, tác giả Lê Minh Khuê đã trình bày chi tiết về hoàn cảnh sống và tranh đấu của ba nữ trinh sát mặt đường. Hoàn cảnh sống và tranh đấu của họ của họ diễn ra trên một cao điểm, giữa vùng trung tâm của tuyến đường Trường Sơn – nơi tập trung nhiều bom đạn Mỹ với công việc hằng ngày đầy những nguy hiểm trong mưa bom bão đạn của quân thù như đo khối lượng đất đá san lấp, đánh dấu quả bom chưa nổ và nếu như cần thì phải phá bom. tương tự, ba cô gái thực hiện nhiệm vụ tranh đấu trong môi trường vô cùng nguy hiểm, luôn căng thẳng thần kinh và đòi hỏi sự dũng cảm, tĩnh tâm.

Dựa trên bối cảnh không gian khốc liệt nơi tuyến đường Trường Sơn, tác giả Lê Minh Khuê đã xây dựng thành công hình ảnh ba cô gái thanh niên xung phong: Phương Định, chị Thao và Nho với những nét chung về phẩm chất và tâm hồn tương đối cao đẹp. Trước hết, họ đều là những con người có ý thức yêu nước. Trước hoàn cảnh quốc gia bị xâm lược, giống như biết bao chàng trai, cô gái Việt Nam thời bấy giờ, họ đã đi theo tiếng gọi của Tổ quốc với lý tưởng cao đẹp là đánh đuổi giặc Mĩ, góp sức vào công cuộc phóng thích miền Nam, thống nhất quốc gia. Là những nữ trinh sát mặt đường, cả ba cô gái đều có ý thức trách nhiệm cao với công việc của mình, thể hiện qua việc chỉ cần nghe tiếng phi cơ trinh sát là những cô đã chuẩn bị tư thế, sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ. Đối mặt với những nguy hiểm, có lúc họ thoáng nghĩ tới cái chết nhưng chỉ là cái chết “mờ nhạt, không cụ thể”, và đặt nhiệm vụ lên trên cả tính mệnh của mình “liệu mìn có nổ, bom có nổ không?”. Họ còn là những cô gái thanh niên xung phong vô cùng gan góc, dũng cảm. Dù làm việc trong môi trường và hoàn cảnh tranh đấu đầy nguy hiểm nhưng những cô vẫn sẵn sàng làm nhiệm vụ phá bom mà không cần sự trợ giúp của đơn vị và nói về công việc đó bằng giọng điệu thản nhiên “Quen rồi, một ngày chúng tôi phá bom tới năm lần,…”. Đặc biệt, giữa họ có tình đồng đội gắn bó, thân thiết. Trong những năm tháng mưa bom bão đạn, những cô vẫn hiểu suy nghĩ của nhau qua ánh mắt, đồng thời luôn quan tâm, săn sóc lẫn nhau rất chu đáo; đặc biệt là khi Nho bị thương, Phương Định và chị Thao hết sức lo lắng, săn sóc. Ngoài những nét chung về phẩm chất, những cô gái còn có nét chung về tâm hồn. Cả ba cô gái đều rất lạc quan, yêu đời: sống giữa chiến trường khốc liệt nhưng họ vẫn tạo cho mình đời sống ý thức phong phú qua tiếng hát, tiếng cười. Họ còn có nét chung của những cô gái trẻ: đầy nữ tính, hay mộng mơ, dễ vui nhưng cũng hay trầm tư. nếu như Nho thích thêu thùa thì chị Thao chăm chép bài hát và thích làm bánh, còn Phương Định thích hát, thích bó gối mộng mơ và ngắm nhìn mình trong gương. tương tự, qua những gì đã phân tích, chúng ta có thể thấy rằng giữa những nữ thanh niên xung phong có những nét chung về phẩm chất, tâm hồn vô cùng cao đẹp và đại diện cho thế hệ trẻ trong công cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Tuy nhiên, tài năng của nhà văn Lê Minh Khuê thể hiện ở việc xây dựng ba cô gái với những phẩm chất tiêu biểu cho thế hệ thanh niên xung phong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ nhưng mỗi một nhân vật vẫn mang trong mình một tâm hồn riêng, thể hiện cá tính độc đáo, khác biệt. Là biểu tượng cho sự anh hùng, quả cảm của thế hệ trẻ nhưng Phương Định còn là cô gái xinh đẹp với tâm hồn lãng mạn và nhạy cảm. Phương Định là người luôn quan tâm tới phương thức bên ngoài và ý thức được vẻ đẹp của bản thân, đặc biệt là niềm tự hào về đôi mắt “có cái nhìn sao mà xa xăm”, cái cổ cao “tự hào như đài loa kèn” cùng hành động “thích ngắm mình trong gương”. Sự nguy hiểm nơi chiến trường không thể xoá sổ nét hồn nhiên, yêu đời cùng tâm hồn mộng mơ của Phương Định. Cô thích hát, thường xuyên ngâm nga để quên đi những căng thẳng, thảm khốc của cuộc chiến và nuôi dưỡng tâm hồn bằng việc thả hồn trong những kỉ niệm, hồi ức xa xôi, tươi đẹp về Hà Nội: những ngôi nhà nhỏ nơi quảng trường thành phố, những khung cửa sổ, nhưng vì sao nhóng nhánh xa xôi trên bầu trời,… tương tự, chúng ta có thể thấy được dù trải qua nhiều gian khổ nhưng Phương Định vẫn giữ được một toàn cầu tâm hồn phong phú, trẻ trung, mộng mơ nhưng vẫn tràn đầy sức sống, lạc quan và yêu đời. Là tổ trưởng tổ trinh sát mặt đường và luôn trầm tĩnh, quyết đoán trong mọi hành động, tâm hồn nhạy cảm đầy nữ tính của chị Thao được thể hiện ở những khía cạnh riêng. Dù giọng rất chua và thường xuyên sai nhạc nhưng chị Thao rất yêu ca hát và có ba quyển sổ dày để chép bài hát. thị hiếu làm đẹp của chị được thể hiện qua việc lông mày luôn được “tỉa nhỏ như cái tăm”. Tuy là tổ trưởng tổ trinh sát nhưng chị Thao vẫn có những nỗi sợ hãi vô cùng nữ tính như rất sợ máu và sợ vắt. Khác với chị Thao và Phương Định, Nho là người ít tuổi nhất trong tổ nên được những chị chiều chuộng. kế bên sự dũng cảm, kiên cường trong tranh đấu, Nho cũng là một cô gái rất đáng yêu với ngoại hình xinh xẻo, bé nhỏ như “một que kem trắng nhỏ” và thường xuyên “vòi vĩnh, làm nũng” những chị.

Qua những gì đã phân tích, chúng ta có thể thấy được những nét chung và nét riêng về phẩm chất và tâm hồn tương đối cao đẹp của chị Thao, Phương Định và Nho. Bằng tài năng trong việc trình bày nhân vật, đặc biệt là nghệ thuật phân tích tâm lí nhân vật, tác giả Lê Minh Khuê đã khắc họa thành công hình tượng ba cô gái thanh niên xung phong với những phẩm chất anh hùng cách mệnh, đại diện cho thế hệ trẻ Việt Nam giai đoạn kháng chiến chống Mỹ.

Bài văn mẫu 4

Những dấu chân lùi lại phía sau
Dấu chân in trên đời chúng tôi những tháng năm trẻ nhất
Mười tám hai mươi sắc như cỏ.

(Khúc bảy – Thanh Thảo)

Đó là ý thức của lớp thanh niên Việt Nam thời kháng chiến chống Mĩ cứu nước. Ở đó, ai cũng sẵn một lòng hi sinh vì quốc gia, sẵn sàng lên những chiến tuyến xa xôi nhất, nguy hiểm nhất, không tiếc thân mình để bảo vệ tổ quốc yêu thương. Một lần nữa, Lê Minh Khuê với truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi lại đem tới cho ta hình ảnh của những con người anh hùng, vĩ đại ấy.

Lê Minh Khuê viết Những ngôi sao xa xôi năm 1971, ngay khi cuộc chiến tranh chống Mỹ đang trong giai đoạn khốc liệt nhất. Cả dân tộc gồng mình chống lại mưu mô xâm lược và xâm chiếm của quân thù. Nhiều người đã ngã xuống nhưng không thể khiến dân tộc ta nao núng. tuổi xanh đã đứng lên. tuổi xanh đã lấy tấm thân mình chở che cho quốc gia. tuổi xanh đã gắn sinh mệnh của mình với sinh mệnh của dân tộc, quyết giữ gìn tổ quốc thiêng liêng. ý thức ấy sáng rực hào quang, trở thành nguồn sáng trong văn học và trong cuộc chiến.

nhẹ nhõm như tâm hồn phụ nữ của mình, Lê Minh Khuê đi tìm những vẻ đẹp ẩn khuất và phát hiện ra vẻ đẹp đằm sâu ở những nữ thanh niên xung phong trong cuộc sống đời thường và trong tranh đấu. Câu chuyện kể về ba nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ trinh sát mặt đường gồm Thao, Phương Định và Nho. Công việc của họ là quan sát tọa độ ném bom của địch, rà soát đo đạc những hố bom, san lấp mặt đường và nếu như cần sẽ phá bom nổ chậm. Đó là một công việc vất vả và vô cùng nguy hiểm, trong khi ba cô gái có tuổi đời rất trẻ.

Xem Thêm : Nghị luận xã hội gần mực thì đen gần đèn thì sáng (4 mẫu)

Ở ba nữ thanh niên xung phong có những phẩm chất chung của người đội viên kiên trung, quật cường. Ba cô gái ấy là những cô gái còn rất trẻ và đang trong độ tuổi đôi mươi. Họ sẵn sàng nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc mà rời xa thành phố đầy tiện nghi, rời xa mái trường mến yêu và tự nguyện đi tới chiến trường nơi mà có đầy bom đạn vô cùng nguy hiểm. Họ đã hi sinh tuổi thanh xuân của mình để có thể thực hiện những lý tưởng cao đẹp trong họ.

Cả ba cô gái đều có ý thức trách nhiệm vô cùng cao trong công việc của mình. Họ tĩnh tâm, can trường, gan góc và có ý thức hy sinh vô cùng cao cả. Mặc dù những cô gái ấy có tuổi đời còn rất trẻ, nhưng những cô ấy luôn phải đối mặt với bom đạn vô cùng nguy hiểm. Do để trục đường mà những anh đội viên tài xế đi an toàn thì họ luôn sẵn sàng trong việc ra ngoài mặt trận, mồi khi có lệnh là những cô đi ngày, họ luôn làm việc một cách tự nguyện và lúc nào cũng nhận nguy hiểm về phía mình.

Ở ba cô gái còn có tình đồng chí keo sơn, thắm thiết và ba người bọn họ như ba chị em mặc dù họ không được sinh ra trong cùng một gia đình, nhưng từ khi họ cùng nhau vào sinh ra tử trên tuyến đường Trường Sơn đầy bom đạn và đầy nguy hiểm đã giúp họ ngày càng gắn kết với nhau và dần trở thành những chị em vô cùng thân thiết với nhau. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi được ngơi nghỉ, họ luôn vui đùa cùng nhau. Nhưng khi ra chiến trường thì họ luôn tương trợ lẫn nhau và luôn liều mình viện trợ và động viên nhau mỗi khi ai đó bị thương.

Cuộc sống của họ thật nhiều gian khổ và nguy hiểm tương tự nhưng họ lúc nào cũng yêu đời. Bởi lẽ trong lòng họ biết rõ rằng cuộc chiến này sẽ còn kéo dài và chỉ có những niềm tin và những lời động viên nhau mới có thể giúp họ vượt qua được nhưng khó khăn và gian khổ này. Và cứ như thế, cuộc thế của họ lúc nào cũng rộn ràng những tiếng cười và đầy ắp niềm vui mặc dù cuộc chiến xung quanh họ vẫn diễn ra vô cùng khốc liệt và tàn nhẫn.

Ba cô gái ấy như một mùa xuân rực rỡ, trong sạch, tràn trề sức sống, khiến cho ai cũng say đắm. Họ đẹp ở phương thức và đẹp cả trong tâm hồn. Tuy sống mỗi ngày trong hang đá, sống giữa khói bụi và những lần mặt đất rung rinh dữ dội nhưng những cô gái này lại có tâm hồn rất đẹp, rất hồn nhiên, mộng mơ và lạc quan về tương lai. Như thể những tâm hồn ấy chưa từng bị chiến tranh làm bẩn dù chỉ một tí thôi. Ngoài Nho, Thao, Phương Định, dưới mưa bom bão đạn của quân thù, trên tuyến đường Trường Sơn ấy vẫn có rất nhiều những tâm hồn trong như những giọt sương đầu ngày và đẹp như những cánh hoa đầu xuân.

Bài văn mẫu 5

Lê Minh Khuê( 1949) quê ở Tĩnh Gia – Thanh Hóa, là cây bút chuyên viết về truyện ngắn. Trong chiến tranh những tác phẩm của chị viết về cuộc sống tranh đấu của tuổi xanh trên tuyến đường Trường Sơn. Tiêu biểu là truyện ngắn “những ngôi sao xa xôi” ra đời năm 1971 khi cuộc kháng chiến chống Mỹ diễn ra khốc liệt. Đây là một số tác phẩm đầu tay của chị, truyện kể về ba nữ thanh niên xung phong trong tổ trinh sát phá bom trên một cao điểm Trường Sơn. Họ luôn phải sống trong gian khổ, nhiệm vụ khiến họ phải đối mặt với cái chết. Vậy mà họ vẫn hồn nhiên trong sáng, dũng cảm và luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ.

Trước hết hoàn cảnh sống, tranh đấu nơi tuyến lửa đã gắn bó nhau thành một khối, họ ở trong một cái hang dưới chân cao điểm, giữa một vùng trung tâm tức là nơi tập trung nhất, bom đạn và sự nguy hiểm, khốc liệt. Nơi ở của họ có biết bao thương tích “đường bị đánh lở loét, màu đất đỏ, trắng lộn lạo, hai bên đường không có lá xanh chỉ có những thân cây bị tước khô cháy”. Chỉ với vài chi tiết trình bày cũng đủ khiến người đọc hình dung được cuộc sống ở nơi đây đang bị hủy diệt thảm khốc. Hoàn cảnh sống của ba nữ thanh niên xung phong khiến ta liên tưởng tới hoàn cảnh sống và tranh đấu của những đội viên tài xế mà ta bắt gặp trong thơ của Phạm Tiến Duật.

“Không có kính không phải vì xe không có kính
Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi”

Không những thế công việc của họ lại ngày một nguy hiểm, họ phải chạy trên cao điểm giữa ban ngày, phơi mình dưới con mắt “cú vọ của giặc Mỹ”. Sau mỗi trận bom họ phải lao ra trung tâm để “đo khối lượng đất đá, san lấp mặt đường, đánh dấu vị trí những quả bom chưa nổ nếu như cần thì phá bom”. Đó là một công việc nguy hiểm có khi kề cận với cái chết, “thần chết là một tay không thích đùa, hắn ta lẩn trong ruột của những quả bom”, làm mướn việc ấy thần kinh ta luôn căng thẳng đòi hỏi phải có lòng dũng cảm và sự tĩnh tâm: “có ở đâu như thế này không thần kinh căng như chảo, tim đập bất chấp tiết điệu, xung quanh có rất nhiều quả bom chưa nổ, nó có thể nổ bây giờ, có thể nổ chốc nữa nhưng nhất định sẽ nổ”. Có thể nói công việc vô cùng nguy hiểm nhưng với những cô thì đây là việc hết sức thông thường.

Chính trong hoàn cảnh gian khổ khốc liệt ấy những phẩm chất đáng quý của những cô gái dần được bộc lộ. Trước hết họ đều có những phẩm chất chung của những đội viên thanh niên xung phong ở tuyến đường trường Sơn, đó là ý thức trách nhiệm cao với nhiệm vụ và lòng dũng cảm không sợ hy sinh. Theo tiếng gọi của Tổ Quốc họ phải lên đường và khi đã lên đường là phải hoàn thành tốt nhiệm vụ với họ những ai phải ngồi trực điện thoại trong hang là một cực hình, có bao nhiêu trái bom chưa nổ họ không cần ai giúp ā phân công nhau phá cho hết “tôi một quả bom trên đồi, Nho hai quả bom dưới lòng đường, chị Thao một quả dưới chân cái hầm Barie cũ. Đặc biệt ý thức dũng cảm của những cô gái trẻ được bộc lộ rõ nét trong những lần phá bom. Mặc dù không phải đối mặt trực tiếp với quân thù nhưng những cô phải đối mặt với thần chết do quân thù ném bom xuống. Trong những lúc tương tự họ đã suy nghĩ gì và làm thế nào để hoàn thành tốt nhiệm vụ? thắng lợi thần chết”. Bản thân vốn là nữ thanh niên xung phong nên Lê Minh Khuê tỏ ra thông thuộc sâu sắc, trình bày cụ thể, tinh tế tới từng cảm giác, ý nghĩ của ba nữ thanh niên xung phong trong truyện. Nhất là Phương Định, trong một lần phá bom, một mình Phương Định phá quả bom trên đồi quang cảnh vắng lặng tới phát sợ, lẽ ra Phương Định phải đi khom người nhưng sợ những anh cao xa có cái ống nhòm có thể thu cả trái đất vào tầm mắt nhìn thấy từng hành động cử chỉ của mình nên Phương Định cứ : “tử tế mà bước tới “và thế là lòng dũng cảm của cô đã được kích thích bằng sự tự trọng. Khi tới sắp quả bom, từng cảm giác của cô cũng trở nên sắc nhọn hơn, cô tĩnh tâm trong những thao tác chạy đua với quả bom “thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào vỏ bom một tiếng động sắc tới gai người cứa vào da thịt tôi. Tôi rùng mình và bỗng thấy mình làm quá chậm. Nhanh lên một tí, vỏ quả bom nóng một tín hiệu chẳng lành “Thế nhưng Phương Định vẫn không hề run tay, vẫn tiếp tục công việc “tôi thận trọng bỏ gói thuốc mìn xuống cái lỗ đã đào châm ngòi, dây mìn dài cong mềm. Tôi cuốc đất rồi chạy vào chỗ ẩn núp của mình, cuối cùng là cảm giác căng thẳng chờ đợi tiếng nổ của quả bom. Điều đáng chú ý là công việc kinh khủng không chỉ diễn ra một lần trong ngày mà nó diễn ra thường xuyên “quen rồi một ngày chúng tôi phá bom tới 5 lần ngày nào ít cũng 3 lần. Những lúc phá bom Phương Định có nghĩ tới cái chết nhưng đó chỉ là một cái chết mờ nhạt không cụ thể cái chính là bom có nổ hay không. Đó chính là ý thức trách nhiệm cao đối với công việc, là lòng quả cảm vô song, một ngày trong những năm tháng trường Sơn của những cô là tương tự. Những trang sử Trường Sơn không thể quên đi một ngày như thế, không chỉ có lòng dũng cảm trong công việc họ còn gắn bó với nhau trong tình đồng đội. Điều này được thể hiện sâu sắc trong một lần phá bom Nho bị thương Phương Định và chị Thao đã săn sóc cho Nho như một người em gái. Phương Định “tôi bế Nho lên, rửa vết thương cho Nho bằng nước đun sôi, tiêm thuốc cho Nho”, còn chị Thao lo cuống cuồng không chỉ vậy với Phương Định mỗi lần đồng đội đi làm nhiệm vụ ở ngoài cao điểm là cô lo lắng và căng thẳng. Đặc biệt cô dành tình cảm yêu mến khâm phục những đội viên hàng đêm cô gặp trên trục đường ra mặt trận đối với cô: những người đẹp nhất thông minh, can đảm, cao thượng nhất là những người mặc quân phục có ngôi sao trên mũ.

Mang vẻ đẹp của những đội viên thanh niên xung phong ở họ còn có những nét chung rất đáng yêu của những cô gái trẻ dễ xúc cảm, mộng mơ, trong sáng. Họ thích làm đẹp cho cuộc sống của mình ngay trong hoàn cảnh khốc liệt: Nho thích ăn kẹo, chị Thảo thích chép bài hát, thích thêu thùa, còn Phương Định thích ngắm mắt mình trong gương và ngồi bó gối mơ mòng và chỉ cần mưa đá thoáng qua cũng khiến họ vui thích cuống cuồng, những niềm vui của con trẻ. Những xúc cảm hồn nhiên ấy như nguồn sống, như lợi thế giúp họ thêm vững vàng để họ vượt qua những vấn đề gian khổ.

Dù sống trong một tập thể nhỏ rất gắn bó với nhau nhưng mỗi người vẫn có một nét cá tính. Nho có nét trẻ trung xinh xẻo “trông nó mát mẻ như một que kem trắng” đồng thời cũng rất hồn nhiên. “Nho thích tắm suối, dù biết khúc suối ấy đang có bom nổ chậm” hồn nhiên nhưng cô vẫn rất kiên định dũng cảm khi Nho bị thương không hề rên la, không muốn đồng đội phải lo lắng cho mình. Còn Phương Định là cô gái thành phố rất nhạy cảm và hay quan tâm tới phương thức của mình. Đặc biệt cô thường sống với những kỉ niệm vì vậy khi trận mưa đá thoáng qua là tất cả những kỉ niệm về gia đình, về thành phố thân yêu sống dậy trong lòng cô một cách say sưa tràn đầy. Cuối cùng chị Thao là đội trưởng từng trải hơn, không còn hồn nhiên như hai người đồng đội nhưng cũng không thiếu những khát khao những rung động tuổi xanh. Chị tranh đấu dũng cảm nhưng lại rất sợ khi nhìn thấy máu, thấy vắt.Những nét riêng đó làm cho nhân vật hiện lên một cách sống động và đáng yêu hơn hơn.

Có thể nói ngòi bút của Lê Minh Khuê rất thành công trong việc làm vượt trội vẻ đẹp của những nữ thanh niên xung phong. Điều trước tiên là tác giả đã chọn lựa một trong ba nhân vật là Phương Định kể lại câu chuyện làm cho nó vừa chân thật nhưng cũng hết sức khách quan. Đặc biệt là nghệ thuật trình bày tâm lí nhân vật rất xuất sắc.

tương tự, bằng việc chọn lựa ngôi kể thứ nhất, khắc học nhân vật qua lời nói, hành động đồng thời sự thông thuộc tâm lý nhân vật Lê Minh Khuê đã khắc họa tâm hồn trong sáng hồn nhiên và tính cách của Nho, Phương Định và chị Thao – những nữ thanh niên trong truyện: “những ngôi sao xa xôi”. Qua họ Lê Minh Khuê đã giúp người đọc hình dung rõ vẻ đẹp của thế hệ trẻ trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Họ sống tranh đấu đầy gian khổ hy sinh nhưng vô cùng lạc quan dũng cảm. Họ tiêu biểu cho thế hệ thanh niên xung phong trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.

Bài văn mẫu 6

Trong lực lượng cả dân tộc ra trận thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, có sự góp mặt của một “binh chủng” đặc biệt: Thanh niên xung phong. Trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại nối liền Bắc – Nam, lực lượng thanh niên xung phong có một vai trò hết sức quan trọng: tham gia mở đường, phá bom, san lấp hố bom, bảo đảm cho trục đường mạch máu ấy luôn được thông suốt cho những đoàn quân, đoàn xe ra trận. Viết về Trường Sơn, không thể thiếu hình ảnh những cô gái thanh niên xung phong – bởi chiếm số đông trong lực lượng này là nữ thanh niên. Văn học thời kỳ kháng chiến chống Mỹ đã ghi lại được rất nhiều hình ảnh đẹp, trung thực, cao cả của những cô gái thanh niên xung phong, trong thơ Phạm Tiến Duật (Trường Sơn Đông – Trường Sơn Tây; Gửi em, cô gái thanh niên xung phong), Lâm Thị Mỹ Dạ (Khoảng trời – hố bom), Nguyễn Đình Thi (Lá đỏ), truyện ngắn của Đỗ Chu (Ráng đỏ), tiểu thuyết của Đào Vũ (trục đường mòn ấy)… Truyện ngắn “Những ngôi sao xa xôi” của Lê Minh Khuê góp thêm những chân dung đẹp, trung thực và sinh động vào loại hình tượng nhân vật khá thân thuộc ấy của văn học một thời.

Truyện kể về cuộc sống và công việc thường nhật của một tổ trinh sát mặt đường gồm ba cô gái thanh niên xung phong tại một trung tâm trên tuyến đường Trường Sơn. Nhiệm vụ của họ là quan sát địch ném bom, đo khối lượng đất đá phải san lấp do bom địch gây ra, đánh dấu vị trí những trái bom chưa nổ và phá bom. Công việc của họ hết sức nguy hiểm vì thường xuyên phải chạy trên cao điểm, giữa ban ngày và phi cơ địch có thể ập tới bất cứ lúc nào. Họ ở trong một cái hang, dưới chân cao điểm, tách xa đơn vị. Cuộc sống của ba cô gái ở nơi trung tâm giữa chiến trường dù khắc nghiệt và nguy hiểm nhưng vẫn có những niềm vui hồn nhiên của tuổi xanh, những giây phút thảnh thơi, mộng mơ và đặc biệt là rất gắn bó, yêu thương nhau trong tình đồng đội dù mỗi người một cá tính.

Cũng như nhiều tác phẩm văn học thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, truyện “Những ngôi sao xa xôi” đã làm vượt trội chủ nghĩa anh hùng và vẻ đẹp tâm hồn của thế hệ trẻ Việt Nam trong hoàn cảnh chiến tranh. Nhưng điều gì làm nên sức lôi cuốn riêng của truyện ngắn này, và cũng là đóng góp riêng của tác giả? Theo tôi, đó là nghệ thuật tường thuật và trình bày tâm lí nhân vật.

Truyện được tường thuật theo thứ bực nhất – nhân vật xưng tôi, Phương Định, cũng là một nhân vật chính. Lựa chọn lựa cách kể tương tự, mọi hình ảnh và sự kiện, con người ở nơi trung tâm khốc liệt của chiến tranh sẽ được hiện lên qua cái nhìn và thái độ của chính người trong cuộc. Đồng thời, cách kể ấy cũng tạo thuận lợi để tác giả trình bày toàn cầu nội tâm nhân vật qua những độc thoại nội tâm. Nhưng lựa chọn lựa cách tường thuật này cũng là một thử thách không dễ với tác giả, vì người viết phải thực sự thông thuộc nhân vật của mình và có khả năng hóa thân cao độ vào nhân vật xưng “tôi” trong truyện. Tác giả Lê Minh Khuê có thể làm được điều đó, thậm chí đã nhập vai nhân vật Phương Định một cách thuần thục, bởi vì nhà văn đã từng sống cuộc sống của những thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn.

Sự lựa chọn lựa vai kể như trên đi liền với một đặc điểm nữa trong nghệ thuật tường thuật của truyện. Đó là mạch truyện được triển khai theo dòng tâm trạng của nhân vật kể chuyện, không theo trình tự thời gian sự kiện, mà thường đan xen giữa hiện tại và hồi ức quá khứ. Có thể coi, đó là kiểu cốt truyện tâm lý. Riêng ở phần cuối, truyện được kể tập trung vào sự kiện một lần phá bom của tổ trinh sát, rồi Nho bị thương, và đoạn kết là cảnh những cô gái hồn nhiên, phấn chấn trước một cơn mưa đá tới đột nhiên giữa vùng trung tâm.

Thống nhất với sự lựa chọn lựa vai kể như trên, truyện đã có một thứ tiếng nói và giọng điệu rất thích hợp với nhân vật. Truyện thường sử dụng những câu ngắn, loại câu kể xen với câu tả và cách diễn đạt rất sắp với khẩu ngữ. Ví dụ đây là lời nhân vật Phương Định kể về công việc của những cô: “Còn chúng tôi thì chạy trên cao điểm cả ban ngày. Mà ban ngày chạy trên cao điểm không phải là chuyện chơi. Thần chết là một tay không thích đùa. Hắn ta lẩn trong ruột những quả bom”. Mối nguy hiểm và sự căng thẳng luôn phải đối mặt với cái chết đã được những cô gái cảm nhận với sự tĩnh tâm, không chút sợ hãi, qua cái giọng mặc nhiên pha một tí hóm hỉnh, nhưng vẫn rất tự nhiên, không hề lên gân, cao giọng. đó đúng là tiếng nói của tuổi xanh ở giữa chiến trường. Chúng ta nhớ tới chi tiết về cô thanh niên xung phong trong thơ Phạm Tiến Duật: “Em ở Thạch Kim sao lại đùa anh nói là Thạch Nhọn… Cái mồm em ngoa cho chúng bạn cười giòn”.

Truyện có ba nhân vật: Phương Định, Nho và Thao. Ba cô gái có rất nhiều nét giống nhau và họ là một tập thể nhỏ rất gắn bó, yêu thương nhau. Nhưng mỗi nhân vật vẫn là một cá tính, và đó chính là thành công của tác giả trong xây dựng nhân vật.

Ba cô gái từ những miền quê khác nhau tới với trục đường Trường Sơn, tại một vùng trung tâm khốc liệt và ở họ đều hình thành những phẩm chất chung của người đội viên thanh niên xung phong: ý thức trách nhiệm cao đối với nhiệm vụ, lòng dũng cảm không sợ hy sinh, tình đồng đội gắn bó. Ở họ còn có những nét chung của những cô gái trẻ: dễ xúc cảm, nhiều ước mong, hay mộng mơ, dễ vui mà cũng dễ trầm tư. Họ cũng thích làm đẹp cho cuộc sống của mình, ngay cả trong hoàn cảnh chiến trường (Nho thích thêu thùa, chị Thao chăm chép bài hát, Định thích ngắm mình trong gương, ngồi bó gối mộng mơ và hát). Trong ba người thì Nho và Phương Định trẻ hơn nên cũng hồn nhiên và giàu mộng mơ, còn chị Thao lớn tuổi hơn nên những ước mong và dự kiến về tương lai cũng thiết thực hơn. Người tổ trưởng ấy tranh đấu rất dũng cảm, chỉ huy rất kiên cường nhưng lại rất sợ khi phải nhìn thấy máu và còn sợ cả vắt nữa. Phương Định là nhân vật kể chuyện, đồng thời cũng là nhân vật trung tâm của truyện. Ở nơi trung tâm khốc liệt, hàng ngày giáp mặt với nguy hiểm và cái chết, tranh đấu dũng cảm, nhưng ở cô vẫn không mất đi sự hồn nhiên, nhạy cảm, tâm hồn trong sáng và nhiều mộng mơ. Cũng như những cô gái mới lớn, Phương Định nhạy cảm và quan tâm tới phương thức của mình. Cô tự đánh giá: “Tôi là con gái Hà Nội. Nói một cách khiêm tốn, tôi là một cô gái khá, hai bím tóc dày tương đối mềm, một cái cổ cao, tự hào như đài hoa loa kèn. Còn mắt tôi thì những anh tài xế bảo: “Cô có cái nhìn sao mà xa xăm!”. Cô biết mình được rất nhiều người, nhất là những anh lính để ý và có thiện cảm. Điều đó làm cô thấy vui và cả tự hào, nhưng chưa dành riêng tình cảm cho một ai. Nhạy cảm, nhưng cô lại không hay biểu lộ tình cảm của mình, tỏ ra kín đáo giữa đám đông, tưởng như là kiêu kỳ. Phương Định là cô gái hồn nhiên, hay mộng mơ và thích hát (“Tôi mê hát. Thường cứ thuộc một điệu nhạc nào đó rồi bịa ra lời mà hát. Lời tôi bị lộn xộn mà ngớ ngẩn tới tôi cũng ngạc nhiên, thỉnh thoảng bò ra mà cười một mình, Tôi thích nhiều bài. Những bài hành khúc quân nhân hay hát trên những ngả đường mặt trận. Tôi thích dân ca quan họ mềm mại, dịu dàng. Thích Ca-chiu-sa của Hồng quân Liên Xô. Thích ngồi bó gối mơ mòng”).

Bài văn mẫu 7

Lê Minh Khuê là một trong những nhà văn nữ trẻ, tiêu biểu trưởng thành từ trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, với sở trường là truyện ngắn và truyện vừa. Đề tài chính của bà trong giai đoạn trước phóng thích thường tập trung vào cuộc sống tranh đấu đầy máu và lửa của những thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn, những con người trẻ tuổi luôn lạc quan yêu đời và có ý thức kết đoàn, ý thức yêu nước sâu sắc, mạnh mẽ. Truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi là một trong những tác phẩm nổi tiếng và thành công nhất của bà về đề tài “chiến tranh cách mệnh-lực lượng vũ trang”, cũng là tác phẩm đầu tay được Lê Minh Khuê viết khi chưa đầy 20 tuổi đời. Trong tác phẩm này bà đã tạo được rất nhiều ấn tượng sâu sắc với độc giả, tuy tuổi đời còn trẻ, trải nghiệm chưa nhiều thế nhưng ngòi bút của bà lại khá sắc sảo trong việc đi sâu và khai thác tâm lý nhân vật, đặc biệt là tâm lý của những cô gái trẻ trên chiến trường miền Nam khốc liệt. Mà có được điều đó chắc cũng bởi lẽ chính bản thân bà cũng là một nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Khi đọc Những ngôi sao xa xôi khoan nói tới những khốc liệt và mất mát trong chiến tranh, mà chủ yếu vẫn là vẻ đẹp của ba cô gái Phương Định, chị Thao và Nho, ở họ có những nét chung nhất định nhưng cũng có những vẻ đẹp của riêng mình làm vượt trội lên tâm hồn phong phú của những đóa hoa kiên cường trên cao điểm của chiến trường miền Nam những năm 70 thế kỷ trước.

Về điểm chung, cả ba cô gái Phương Định, chị Thao và Nho đều là những cô gái trẻ tuổi, tiêu biểu cho lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn khốc liệt lúc bấy giờ. Họ có một cuộc sống và tranh đấu vô cùng khắc nghiệt và vất vả, ba chị em cùng chung sống trong cái hang dưới chân một cao điểm, môi trường sống hết sức thiếu thốn và nguy hiểm, thiết nghĩ rằng đó không phải là nơi để dành cho những con người trẻ tuổi sống, đặc biệt là những cô gái tuổi còn đôi mươi. Bởi chứng kiến những cảnh hoang tàn, đổ nát thôi cũng đủ khiến người ta thấy ngao ngán, đường thì bị bom đánh cho lở loét, hai bên đường không có lá xanh, thân cây bị bom đạn tước khô cháy cả, thùng xăng, thành ô tô hư hỏng vùi trong đất,… Và công việc của những cô gái này cũng không phải là những công việc đơn thuần, nó đòi hỏi ở những nữ thanh niên xung phong sự dũng cảm, gan góc và nhạy bén,“Khi có bom nổ, thì chạy lên đo khối lượng, lấp đất vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu như cần thì phá bom”. Đó là công việc có rủi ro vô cùng lớn, cái chết có thể tới bất kỳ lúc nào, có có thể sẽ hy sinh ngày hôm nay, ngày mai, hay một ngày nào đó vì mảnh bom nổ, vì súng đạn của phi cơ trinh sát giặc,… không ai biết được. So với việc khắc họa tâm lý nhân vật thì Lê Minh Khuê có nhẽ không có rất nhiều kinh nghiệm và góc nhìn khi viết về chiến tranh, thế nhưng bằng những trải nghiệm thực tế của mình, tác giả cũng đã đưa vào tác phẩm nhiều phân đoạn trung thực và đắt giá về chiến trường. Ở đó trong từng trang văn nhường nhịn như ta cảm nhận được cả những khá thở nóng rực, sự khẩn trương gấp gáp đang dội về trong tâm hồn những cô gái, cái cảm giác hồi hộp khi “chạy trên cao điểm cả ban ngày”, “thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả tiết điệu”, mà Phương Định cũng vừa nghiêm túc vừa tếu táo rằng “ban ngày chạy trên cao điểm không phải là chuyện chơi.

Thần chết là một tay không thích đùa”. Đặc biệt là trong công việc phá bom, công việc đã trở thành thói quen, một ngày những cô phá ít nhất 3 trái, nhiều là 5 trái bom, đó là công việc không thể tưởng tượng được trong thời bình, nhưng với 3 cô gái, đó lại trở thành công việc thường nhật, thậm chí nó lại còn có cái “thú” riêng, cái “thú” của sự mỏng manh giữa sống và chết. Tuy rằng Lê Minh Khuê chỉ tập trung khắc họa tâm lý của nhân vật Phương Định khi phá bom, nhưng đó cũng lại chính là điểm chung của cả ba cô gái: Sự tập trung, khéo léo, ý thức thép và cả sự chuẩn bị cho cái chết của mình. Thông qua những chi tiết về công việc trên chiến trường ấy, chúng ta có thể nhận định rằng, ở trong cả ba cô gái đều hiện lên những vẻ đẹp tâm hồn đáng quý, đó là ý thức yêu nước, yêu quê hương nồng nàn và lý tưởng cách mệnh sâu sắc, ý thức trách nhiệm cao trong công việc. những cô gái ấy không sợ cái chết, họ chỉ sợ bom không nổ, đường không được lấp nguyên vẹn, họ đã hy sinh cả tuổi thanh xuân tươi đẹp để giữ cho tuyến đường Trường Sơn mạch máu được thông suốt. Đặc biệt không chỉ đẹp ở lý tưởng cách mệnh, vẻ đẹp của họ còn nằm ở ý thức kết đoàn, yêu thương, đùm bọc lẫn nhau trong cuộc sống và tranh đấu. Phương Định, chị Thao và Nho, họ không cầm súng trực tiếp giết thịt giặc, nhưng họ cũng lại là những con người trực tiếp đối mặt với nhiều nguy hiểm, cùng lúc gánh trên vai cả hai vai trò tiền tuyến và hậu phương đầy vất vả và khó khăn, thế nhưng họ vẫn tươi trẻ, yêu đời, sống một tuổi 20 đáng sống hơn bao giờ hết.

Đó là trong tranh đấu, còn trong cuộc sống thường nhật họ cũng có những nét chung giản dị và đáng yêu. Cả Phương Định, chị Thao và Nho đều là những cô gái Hà thành, rời quê hương tới với lý tưởng cách mệnh ở cái tuổi đẹp nhất đời người, dấn thân vào nguy hiểm, sống cuộc sống tử sinh chỉ cách nhau một bức màn thế nhưng ở họ vẫn hiện lên những nét đẹp hồn nhiên và trong sáng. Họ đều là những cô gái ham vui, ham sống, tâm hồn nhạy cảm, mau vui mau buồn như nhiều cô gái khác, có thể mới trước đó họ còn đang sợ hãi, xúc động vì đồng đội bị bom vùi, người đầy thương tích. Thế nhưng ngay sau đó chỉ bằng một cơn mưa đá đột nhiên, cả ba cô gái, người quên đau, người quên sợ lại khởi đầu reo hò sung sướng như những đứa trẻ, nhặt nhạnh từng hòn nước đá để tinh nghịch. Không chỉ hồn nhiên, tươi sáng mà họ còn là những cô gái mang nét đẹp dịu dàng, sự mộng mơ, tâm hồn thiếu nữ như nhiều những cô gái phố thị khác, chị Thao yêu âm nhạc, thích chép lời bài hát, thích mặc áo ngực có thêu chỉ màu sặc sỡ, Nho ưng làm mướn việc tinh tế tỉ mỉ như thêu thùa, lại thích ăn ngọt, còn Phương Định thì thích ngắm mình trong gương, thích hát hò,… Điểm chung lại, có thể thấy rằng dẫu chiến trường khốc liệt, cuộc sống vô vàn khó khăn vất vả thế nhưng những cô gái vẫn giữ cho mình những nét đẹp tâm hồn nguyên thủy và đời thường nhất, bộc lộ thèm khát mãnh liệt về một cuộc sống hòa bình, tự do, không còn bom đạn, chiến tranh, niềm ước mong về cuộc sống tươi sáng, bình yên trên quê hương.

Tuy có rất nhiều điểm chung, nhưng mỗi cô gái lại cũng có những điểm riêng làm nên vẻ đẹp tâm hồn tư nhân. Ở nhân vật Phương Định, nhân vật dẫn truyện – “tôi”, cũng là nhân vật trung tâm của tác phẩm, cô hiện lên trong tác phẩm thông qua những nghĩ, cách nhìn nhận về chiến trường, về công việc “trinh sát mặt đường”, và thông qua cả những hồi ức về quê hương, về mẹ. Định là một cô gái Hà thành bước chân vào chiến trường, cô có một quá khứ học sinh thơ ngây hồn nhiên, từng được sống vui vẻ vô tư những ngày trước chiến tranh. Thông qua giọng kể chuyện, có thể nhận thấy rõ rằng Phương Định dù trong hoàn cảnh chiến trường khốc liệt nhưng nàng vẫn giữ cho mình một tâm hồn vui tươi, trong sáng, sự tếu táo xen lẫn sự nghiêm túc. Đặc biệt nét riêng nhất ở nhân vật này chính là sự tự tin, phóng khoáng và chút kiêu kỳ của một người con gái có nhan sắc. Phương Định trong truyện không phải là một cô gái có nhan sắc thật mỹ miều như cô Nguyệt trong Mảnh trăng cuối rừng của Nguyễn Minh Châu, nhưng ở nàng lại có những nét đẹp lãng mạn, duyên dáng như “hai bím tóc dày, tương đối mềm, một cái cổ cao tự hào như đài hoa loa kèn”, đôi mắt có cái nhìn xa xăm cuốn hút. Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ làm một bông hoa hiếm giữa chiến trường đầy khốc liệt này. Phương Định tự tin và ý thức rất rõ về vẻ đẹp của bản thân, cô thường ngắm mình trong gương, cũng tỏ vẻ lạnh lùng xa vắng mỗi khi có mấy anh tài xế ghé lại hỏi thăm chị em, đó là cái tự hào của một cô gái trẻ tuổi, xuân sắc và chưa dành trái tim cho ai. kế bên những điểm nhấn về ngoại hình, thì Lê Minh Khuê tập trung nhiều hơn vào vẻ đẹp trong đời sống nội tâm của nhân vật. Định có một tâm hồn trong sáng, mộng mơ, trẻ thơ, giữa chiến trường nhưng cô luôn ôm ấp những giấc mơ, những ký ức về Hà Nội thân yêu, về người mẹ tảo tần, cơn mưa đá đột nhiên đã đưa chị về những cảnh tượng bình yên nơi quê nhà, bầu trời, mái nhà, cánh cửa sổ, bóng mẹ, chiếc xe chở đầy kem, hoa công viên, tiếng trẻ con đá bóng, tiếng rao của bà bán xôi, ánh sáng đèn khí,… Tất cả những hồi ức tươi đẹp ấy đã mang lại cho tâm hồn Phương Định sự bình yên, làm dịu đi cái khốc liệt gớm ghê của tiếng bom nổ, đạn rơi, của những cảnh tượng tan tành nơi chiến trường. Đồng thời nó cũng bộc lộ niềm thèm khát, ước mơ về một cuộc sống yên bình, tốt đẹp, tình yêu, sự gắn bó tha thiết với gia đình với quê hương của Định. kế bên sự mộng mơ, hồn nhiên thì Phương Định còn mang những vẻ đẹp của sự kiên cường, dũng cảm, ý thức trách nhiệm cao trong công việc. Trong khi phá bom Phương Định từng nghĩ tới cái chết của mình, nhưng điều cô lo hơn cả là nếu như bom không nổ phải làm sao để dẫn mìn một lần nữa. Định là một cô gái gan góc, nhưng cũng có lúc cô lo lắng, sợ hãi, lo lắng nhưng nghĩ tới xung quanh có đồng đội đang chờ đợi, còn có ánh mắt của những anh cao xạ đang dõi theo nàng lại trở nên bình, dáng lưng thẳng tắp tới chỗ có quả bom. Khi đào bom lưỡi xẻng chạm vào quả bom một tiếng sắc lạnh, vỏ quả bom nóng, đó là tín hiệu chẳng lành, nhưng Phương Định không ngừng tay cô lại càng thao tác nhanh hơn để hoàn thành nhiệm vụ của mình. Đồng thời Phương Định cũng là một người có thương hiệu, thận trọng trong công việc. Đối với đồng đội Phương Định là một người có cái nhìn khách quan, yêu thương và gắn bó với mọi người, khi đồng đội đi phá bom chưa về lòng Định nóng như lửa đốt, lo lắng thậm chí gắt vào điện thoại với cả chỉ huy. Khi Nho bị thương, Phương Định không có rất nhiều kinh nghiệm như chị Thao để nhận diện, nhưng lại là người biết phối hợp moi đất, cứu đồng đội thay chị Thao săn sóc Nho vì chị sợ máu. Phương Định trở thành một cô gái tỉ mỉ, thạo việc thận trọng băng bó cho Nho, rồi tiêm cả thuốc giảm đau cho cô bạn. Thêm nữa Phương Định cũng là một cô gái bay bổng, phóng khoáng thích hát, cô hát được rất nhiều loại nhạc, đặc biệt là những khúc quân hành, điều đó đã bộc lộ trong lòng cô những niềm yêu thương, ngưỡng mộ và lý tưởng cách sâu sắc.

Về Nho trong tác phẩm, trong cái nhìn của Phương Định Nho là một cô gái thơ ngây hồn nhiên như một đứa trẻ con, có tâm hồn ăn uống, đòi ăn kẹo ngay cả khi mới tắm từ suối lên xống áo còn ướt. Đối với Phương Định Nho “trắng và tròn như một que kem mát lạnh” mang lại cho người cảm giác trong sáng, thanh khiết và ngọt ngào, khiến người ta chỉ muốn yêu thương, chở che. Với cách nhìn của nhân vật chính có nhẽ Nho là cô gái trẻ tuổi nhất trong cả ba người, thế nhưng so về tuổi đời chinh chiến thì nàng cũng chẳng thua sút gì hai người chị, cô cũng là người có thương hiệu phá bom mấy quả một ngày. Trong lúc không may hầm bị bom nổ sập, Nho bị thương ở cánh tay, dù đớn đau thế nhưng cô chưa từng than một tiếng, giọng nói đầy kiên cường, phóng khoáng “Không chết đâu! Đơn vị đang làm đường kia mà. Việc gì phải khiến nhiều lo lắng. Ơ cái bà này này sao bà cứ cuống quýt lên vậy?”. Rõ ràng Nho cũng là một người có suy nghĩ trưởng thành, không muốn vì bản thân mà để tác động tới người khác, hơn thế nữa nàng cũng nhận thức được vết thương này chẳng có đáng là gì, đối với một thiếu nữ như Nho, đó là sự mạnh mẽ, gan góc hiếm có. Bên ngoài vẻ vô tư, hồn nhiên, phóng khoáng thì Nho cũng hiện lên với dáng vẻ đầy nữ tính khi nàng thích thêu thùa, một công việc yêu cầu sự tỉ mỉ và đức tính nhẫn nại.

Cuối cùng là chị Thao, chị là người lớn tuổi nhất trong nhóm, có thương hiệu sống và tranh đấu nhiều nhất. “Trong công việc ai cũng gờm chị: kiên quyết và táo tợn!”, chị Thao là người có ý thức kiên định, tĩnh tâm và nhạy bén nhất nhóm, thậm chí Phương Định còn có nhận xét rằng “những khi biết rằng cái gì sắp tới sẽ không yên ả thì chị tỏ ra tĩnh tâm tới phát bực”. có nhẽ đó là dáng vẻ của một người trưởng thành, từng trải, kinh qua nhiều sự tích gớm ghê, nên mấy quả bom nổ rầm trời, hoặc sự im ắng khác thường của phi cơ địch đã nằm trong dự liệu và chị biết có chuyện gì sẽ xảy ra, thành thử chị cũng không cảm thấy lạ, vẫn ăn bánh và sinh hoạt như thường chờ nhiệm vụ. Tuy kiên cường, mạnh mẽ thế nhưng chị Thao cũng có những lúc yếu đuối, chị sợ vắt và máu. Chị đủ nhạy bén để nhìn thấy hầm của Nho bị sập, tức tốc chạy tới cứu đồng đội, thế nhưng thấy máu là chị lại trở nên sợ hãi, “nghẹn ngào, không nước mắt”. Đôi lúc thấy thương vì cái cách chị lúng túng đứng ngoài không biết làm gì, nhưng lại rất muốn được làm việc. kế bên những nét tính cách trên chiến trường thì chị Thao cũng có những vẻ đẹp của một người con gái tuổi còn xuân, chị cũng ưa làm đẹp, nhưng làm đẹp cho mình một cách kín đáo khi thích mặc những chiếc áo ngực thêu đầy chỉ màu, hay tỉ mẩn tỉa lông mày thành một đường mảnh như cái tăm, cũng mộng mơ yêu âm nhạc, nhưng không thích hát mà thích chép lại lời bài hát vào cuốn sổ tay của mình.

Những ngôi sao xa xôi là một tác phẩm hay và đặc sắc khi viết về đời sống và tranh đấu trên chiến trường của những nữ thanh niên xung phong, mặc dù trước đó cũng có rất nhiều tác giả sử Phạm Tiến Duật, Thúy Bắc hay Nguyễn Minh Châu viết về đề tài này, tuy nhiên Lê Minh Khuê vẫn để lại trong lòng độc giả nhiều dấu ấn. Có thể bà chưa có những cái nhìn đa diện và thực tế hơn về chiến tranh, thế nhưng riêng về việc khai thác, phân tích tâm lý nhân vật tác giả đã làm rất tốt. Hình ảnh những con người trẻ tuổi với vẻ đẹp lãng mạn cách mệnh, anh hùng mang thiên hướng sử thi được dựng lại một cách tinh tế, trung thực và sâu sắc.

Bài văn mẫu 8

Truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi là tác phẩm của nhà văn Lê Minh Khuê – một nhà văn trưởng thành trong kháng chiến chống Mỹ. Tác phẩm là bức tranh hiện thực về cuộc sống tranh đấu, từ đó nêu lên vẻ đẹp trong sáng của ba cô gái ở tổ trinh sát mặt đường trong kháng chiến chống Mỹ.

Truyện được kể theo thứ bực nhất, tác giả để cho nhân vật xưng “tôi “kể về mình và đồng đội. Việc lựa chọn lựa ngôi kể cũng góp phần làm nên thành công cho câu chuyện. Nhân vật vừa bộc lộ được những suy nghĩ xúc cảm của mình, vừa trình bày những điều đang diễn ra, góp phần tạo nên một câu chuyện trung thực, mềm mại gợi nhiều xúc cảm cho người đọc.

Tổ trinh sát mặt đường có ba cô gái là Phương Định, Nho, Thao. Họ còn rất trẻ, nhiều mộng mơ. Công việc chính của những cô là “đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu như cần thì phá bom “– rất nguy hiểm và đòi hỏi ý chí cao. Nhưng ba cô gái ấy luôn hoàn thành tốt công việc. Công việc không hề đơn thuần chút nào, luôn phải chạy trên cao điểm suốt cả ngày. Đôi lúc bị bom vùi về chỉ nhìn thấy hai con mắt nhóng nhánh, những lúc ấy họ thường gọi nhau bằng cái tên rất ngộ nghĩnh “những con quỷ mắt đen”. Bất chấp những vấn đề của công việc họ vẫn tìm được cho mình những niềm vui, lấp đi nỗi buồn khi nhớ về gia đình, bạn bè. Say mê ca hát, làm đẹp cho cuộc sống. Họ cũng giống như nhiều cô gái tuổi mới lớn khác. Mặc dù sống trong chiến tranh với những nguy hiểm luôn rình rập nhưng họ vẫn yêu nghệ thuật, yêu cái đẹp. Và trong công việc họ là những người có ý thức trách nhiệm, có lòng dũng cảm, không ngại hy sinh thân mình. Một ngày của những cô gái trẻ thường kết thúc khi “phá bom tới năm lần. Ngày nào ít : ba lần”. Với họ công việc không đơn thuần là nhiệm vụ nữa, mà nó đã ăn sâu vào trong tâm trí, như một điều gì đó không thể thiếu. Hình ảnh Phương Định và Thao moi đất bế Nho lên khi hầm bị sập thật cảm động. Ở một nơi nguy hiểm, cái chết luôn kề cận nhưng trong họ vẫn có tình đồng đội thắm thiết, hơn thế nữa đó còn là tình chị em gắn bó trong một gia đình.

Cùng chung sống với nhau, nhưng ở mỗi người vẫn bộc lộ những tính cách riêng biệt. Thao là chị cả của nhóm, là người chỉ huy công việc. Không hiểu có phải vì lí do này hay không mà trong tác phẩm cô luôn hiện ra với vẻ kiểu dáng rắn rỏi, xử lý công việc một cách kiên quyết, táo tợn. Có lỗ, do chị là người lớn tuổi nhất trong nhóm nên suy nghĩ có phần thiết thực và những dự trù về tương lai rõ ràng hơn. Nhưng ẩn chứa sau vẻ cứng cỏi là trái tim giàu tình cảm. Chị luôn dành những công việc khó khăn về mình. thị hiếu của chị thật giản dị, lúc rảnh rỗi chị thích chép lời bài hát, thậm chí chép cả những lời tự bịa ra. Qua nhân vật Thao, ta cũng thấy rõ được những khát khao trong công việc và những rung động của tuổi xanh thời kháng chiến.. Không trầm tư như Thao, Nho là một cô gái hồn nhiên, thích được ăn kẹo, trắng trẻo và có vóc người nhỏ bé. Những hình ảnh trên cho người đọc hình dung ra một cô gái rất đáng yêu và vô tư. Nhưng trái lại Nho rất dũng cảm trong công việc. Đó là khi Nho bị thương, mọi người thì rất lo, còn Nho lại nói: “Không chết đâu, đơn vị đang làm đường kia mà. Việc gì khiến mọi người lo lắng”.

Cả ba nhân vật đều cho người đọc những cảm nhận riêng. Nhưng có nhẽ, để lại ấn tượng sâu đậm nhất đối với tôi cũng như đa số người đọc tác phẩm là cô gái tên Phương Định.

Là con gái Hà Nội, Định tự nhận là “một cô gái khá” với đôi mắt mà những anh tài xế thường nói : “Cô có cái nhìn sao mà xa xăm !”. Định có ý thức về mình, biết được có rất nhiều anh pháo thủ và tài xế hay hỏi thăm hoặc đơn thuần là “viết những thư dài gửi đường dây, làm như ở cách xa hàng nghìn cây số”. Cô thấy vui vì mình được những anh yêu quý, nhưng với sự kín đáo của một cô gái Hà Nội, Định chỉ chứa giữ ở trong lòng. Mặc dù với cô, người can đảm, thông minh nhất vẫn là những người mặc quân phục, có sao trên mũ. Cũng giống như Thao, Phương Định là người yêu âm nhạc, rất mê hát. Cô thích ngồi dựa vào thành đá và khẽ hát trong những buổi trưa lặng im. Đôi lúc buồn cô nghĩ vẩn. vơ về Hà Nội, về những ngày sống trong hòa bình cùng gia đình. Trong công việc, Định cũng không thua kém một ai cả. tĩnh tâm và tự chủ trong mọi tình huống. Vì cô biết là đâu đó có sự dõi theo của những anh cao xạ, nên sẽ không còn run sợ mà dũng cảm làm nhiệm vụ. Sống trong bom đạn, sự khốc liệt của chiến tranh nhưng Định vẫn giữ được tâm hồn, nét đẹp trong sáng của một cô gái Hà Nội. Chính nhờ những điều ấy, nhân vật Phương Định đã thật sự tỏa sáng trong tác phẩm với hình ảnh của nữ thanh niên xung phong trong thời chiến.

Bài văn mẫu 9

Lê Minh Khuê đã từ một cô thanh niên xung phong chống Mĩ trở thành một nhà văn. Những tác phẩm đầu tay của chị ra mắt độc giả vào những năm 70 của thế kỉ XX đều viết về thanh niên xung phong và quân nhân trên tuyến đường Trường Sơn thời chống Mĩ. Từ năm 1975, những sáng tác của chị chủ yếu đề cập tới những vấn đề phản ứng của xã hội và con người với ý thức đổi mới mạnh mẽ. Nhà văn có sở trường viết về truyện ngắn với những trang trình bày tâm lí phụ nữ rất tinh tế.

Truyện ngắn “Những ngôi sao xa xôi” được viết năm 1971, lúc cuộc kháng chiến chống Mĩ của dân tộc đang diễn ra khốc liệt. Cũng như bao sáng tác văn xuôi thời ấy, truyện tụng ca chủ nghĩa anh hùng cách mệnh, tụng ca phẩm chất cao cả của con người Việt Nam trong chiến tranh.

Truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi kể về cuộc sống và tranh đấu vô cùng gian khổ và nguy hiểm của ba nữ thanh niên trẻ tuổi trên một cao điểm trong vùng trung tâm. Tuy cuộc sống khó khăn thiếu thốn, công việc nặng nhọc nguy hiểm nhưng ba nữ thanh niên vẫn kiên cường bám sát và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Ở mỗi nhân vật có một tính cách riêng. trên đỉnh cao, họ luôn biết tự tạo niềm vui cho mình. Trận phá bom được trình bày gây cấn, căng thẳng nhưng cuối cùng họ cũng phá được bom. Trong lần ấy, Nho bị thương và được đồng đội viện trợ, săn sóc tận tình.

Cốt truyện rất đơn thuần, truyện kể theo dòng ý nghĩ của nhân vật kể chuyện đan xen giữa hiện thực và quá khứ. Tác giả lựa chọn lựa ngôi kể thứ nhất – nhân vật chính tự kể chuyện mình và hai đồng đội. Ngôi kể đó giúp tác giả trình bày được sâu sắc toàn cầu nội tâm của nhân vật và dựng lại rất trung thực, sinh động cuộc sống tranh đấu đầy gian khổ, nguy hiểm của thanh niên xung phong trên những tuyến đường mặt trận thời chống Mĩ.

Ba cô thanh niên xung phong làm thành một tổ trinh sát mặt đường. Họ ở trong một cái hang dưới cao điểm, có trục đường đi qua trước cửa hàng. Nhiệm vụ của họ là: “Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu như cần thì phá bom”. Sau đó họ báo cáo cho đơn vị biết để đêm tới cả đơn vị thanh niên xung phong ra lấp hố bom thông đường cho xe chạy.

Cuộc sống và tranh đấu hằng ngày của họ: “Chúng tôi bị bom vùi luôn… Thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả tiết điệu,…” → Nữ nhân vật chính tự kể nỗi khó khăn, vất vả, nguy hiểm của người thanh niên xung phong bằng lời kể chân thật, trẻ trung, giản dị, ngắn gọn.

Xem Thêm : Nghị luận xã hội về trị giá của thời gian hay nhất (20 mẫu)

Phương Định là cô gái Hà Nội, khá xinh “hai bím tóc dày, tương đối mềm mại, một cái cổ cao, tự hào như đài hoa loa kèn”, đôi mắt thì “Cô có cái nhìn sao mà xa xăm!. Cô rất thích hát, hát khá hay, nhạy cảm và hay mộng mơ. Tâm hồn trong sáng, thực lòng và giàu ý thức lạc quan.

Nho cũng rất trẻ, một cô gái nông thôn, nhỏ nhắn, tươi tỉnh, hay ăn kẹo, thích được vỗ về → Một cô gái giàu nữ tính, sống hồn nhiên hòa đồng.

Chị Thao lớn tuổi hơn một tí, là đội trưởng, từng trải và thiết thực hơn hai cô bạn, hát loạn nhạc nhưng thích chép bài hát, rất sợ máu nhưng lại quên mình lao ra cứu đồng đội, đau lòng khi đồng đội bị thương nhưng ghìm lòng không khóc → Một người đội viên dũng cảm, giàu tình thương đồng đội và có ý thức trách nhiệm.

Họ thích ngắm mình trong gương, rất tự hào khi được mọi người khen là xinh. Họ còn thích làm đẹp cho cuộc sống ngay cả trên chiến trường khốc liệt.

Họ cùng tranh đấu rất dũng cảm: chưa tan khói bom đã lao ra, phơi mình dưới đồi quang làm nhiệm vụ. Họ thản nhiên khi bị nạn để động viên nhau vượt qua và có tình cảm đồng đội gắn bó sâu sắc. Họ sống, tranh đấu đầy gian khổ, hi sinh nhưng ý thức rất dũng cảm, tâm hồn rất trong sáng, lạc quan.

Lê Minh Khuê đã thành công khi phản ánh về họ và nhờ ngòi bút trình bày sinh động, những tình tiết trung thực, diễn tả một cách tự nhiên cử chỉ, tiếng nói, ý nghĩ, xúc cảm, tâm trạng những nhân vật.

Phân tích những nét chung và riêng của ba nữ thanh niên xung phong

Phân tích những nét chung và riêng của ba nữ thanh niên xung phong
Lê Minh Khuê là một trong những cây bút vượt trội của nền văn học kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Truyện “Những ngôi sao xa xôi” của Lê Minh Khuê đã làm vượt trội những nét chung và riêng của ba nữ thanh niên xung phong với tâm hồn trong sáng, mơ mông, ý thức dũng cảm, cuộc sống tranh đấu dáy gian khổ, hy sinh nhưng rất hồn nhiên, lạc quan của những cô gái thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Đó chính là hình ảnh đẹp, tiêu biểu về thế hệ trẻ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.

Truyện kể về ba nữ thanh niên xung phong: Phương Định, Nho, Thao – tổ trưởng, làm nhiệm vụ trinh sát mặt đường ở một vùng trung tâm trên tuyến đường Trường Sơn. Phương Định – nhân vật kể chuyện và cũng là nhân vật chính là một cô gái giàu xúc cảm, hay mộng mơ, hồn nhiên và luôn nhớ về những kỷ niệm với gia đình và thành phố của mình.

Nhiệm vụ của họ là quan sát địch ném bom, đo khối lượng đất đá phải san lấp do bom địch gây ra, đánh dấu vị trí những quả bom chưa nổ và phá bom. Trong một lần phá bom, Nho bị thương, Phương Định và chị Thao đã nồng nhiệt lo lắng săn sóc. Một cơn mưa đá đột nhiên tới trên điểm cao khiến những cô hết sức vui thích

Công việc của họ hết sức nguy hiểm. Đặc biệt, họ phải tĩnh tâm đối mặt với thần chết trong mỗi lần phá bom – công việc diễn ra từ ba tới năm lần mỗi ngày. Họ ở trong một cái hang dưới chân cao điểm. Cuộc sống của ba cô gái dù là khắc nghiệt và nguy hiểm nhưng vẫn có những niềm vui hồn nhiên của tuổi xanh, những giây phút thảnh thơi thơ mộng và đặc biệt họ gắn bó, yêu thương nhau trong tình đồng đội dù mỗi người cá tính.

Họ đều thuộc thế hệ những cô gái thanh niên xung phong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ mà tuổi đời còn rất trẻ, thấm nhuần lý tưởng nên đã tạm xa gia đình, xa mái trường, tự nguyện vào cái nơi mà sự mất còn chỉ diễn ra trong nháy mắt.

Họ sống trên một cao điểm giữa một vùng trung tâm trên tuyến đường Trường Sơn, nơi tập trung mất bom đạn, sự nguy hiểm và khốc liệt. Dưới mưa bom bão đạn của quân thù, họ phải chạy ở trên cao cả ban ngày, phơi mình giữa vùng trung tâm bắn phá của phi cơ địch; sau mỗi trận bom, phải đo khối lượng đất đá, đánh dấu những quả bom chưa nổ, phá bom. “Có ở đâu như thế này không: đất bốc khói, không khí sững sờ, phi cơ đang ầm ì xa dần. Thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả tiết điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng khắp chung quanh có rất nhiều quả bom chưa nổ. Có thể nổ bây giờ, có thể chốc nữa. Nhưng nhất định sẽ nổ… Rồi khi xong việc quay lại nhìn cảnh đoạn đường một lần nữa, thở phào, chạy về hang.

Tuy ba cô gái mỗi người một cá tính, hoàn cảnh riêng khác nhau nhưng họ đều có phẩm chất chung của người đội viên thanh niên xung phong ở chiến trường.

Họ là những người có ý thức trách nhiệm cao với công việc. Ở đây đầy bom Mỹ. Cái chết có thể tới bất cứ khi nào nhưng để thông mạch giao thông luôn thông suốt nên những cô luôn vẫn sẵn sàng cho việc ra trận địa. Có những lúc họ nghĩ tới cái chết khi nguy hiểm kề bên, nhưng điều ấy chỉ thoáng qua rất mờ nhạt nhường chỗ cho ý nghĩ làm thế nào để những quả bom kia phải nổ. Họ đặt nhiệm vụ lên trên cả tính mệnh của mình.

Họ là những đội viên dũng cảm, gan góc, không hề run sợ trước bom đạn và cái chết. những cô gái luôn sẵn sàng nhận việc phá bom mà không cần sự trợ giúp của đơn vị, dám đối mặt với thần chết mà không hề run sợ. Họ bất chấp nguy hiểm và sợ hãi để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mỗi ngày. Sau mỗi đợt bom đánh họ lại lao lên mặt đường làm nhiệm vụ. Không biết bao nhiêu lần họ bị bom vùi. Trong 3 người thì 2 người đã từng bị thương đó là Nho và Phương Định. Họ nói về cái chết nhẹ nhõm. Để rồi sau mỗi trận bom vượt qua cái chết họ lại hát say sưa những bài hát tươi vui.

Họ có tình đồng đội gắn bó, thân thiết, hiểu được tính tình, thị hiếu của nhau, quan tâm săn sóc nhau rất chu đáo. Dù không phải là chị em ruột thịt nhưng họ gắn bó với nhau thật thân thiết. Lúc nào họ cũng nghĩ về nhau, lo lắng cho nhau, cùng kề vai sát cánh trong nhiệm vụ, cùng vào sinh ra tử. Phương Đinh canh cánh, lo lắng khi chờ Thao và Nho đi trinh sát bom trên cao điểm; khi Nho bị thương, Phương Định và chị Thao đã lo lắng, băng bó săn sóc Nho thận trọng với một niềm xót xa như chị em ruột thịt.

quả tình, đó là những cô gái mang trong mình những tính cách tưởng như không thể cùng tồn tại,vô cùng gan góc, dũng cảm trong tranh đấu mà cũng hồn nhiên, vô tư trong cuộc sống sinh hoạt.

Mỗi người một tính cách, một thị hiếu riêng đã tạo nên những nét riêng độc đáo trong vẻ đẹp tâm hồn ba nữ thanh niên xung phong.

Nho là một cô gái trẻ, xinh xẻo, “trông nó nhẹ, mát mẻ như một que kem trắng”, cô “cái cổ tròn và những cúc áo nhỏ nhắn” rất dễ thương khiến Phương Định “muốn bế nó trên tay”. Nho lại rất hồn nhiên, vô tư. Đó là cái hồn nhiên, vô tư rất trẻ thơ: “vừa tắm dưới suối lên, cứ quần áo ướt, Nho ngồi, đòi ăn kẹo”; khi bị thương nằm trong hang vẫn nhổm dậy, xòe tay xin mấy viên đá mưa.

Chị Thao, tổ trưởng, ít nhiều có từng trải hơn, ước mong và dự trù về tương lai có vẻ thiết thực hơn, nhưng cũng không thiếu nhưng khát khao và rung động của tuổi xanh. “Áo lót của chị cái nào cũng thêu chỉ màu”. Tuy lớn tuổi nhưng chị vẫn luôn quan tâm tới phương thức của mình. Chị hay tỉa đôi lông mày của mình, tỉa nhỏ như cái tăm, thêu cái áo ngực nhiều mùa. Nhưng trong công việc, ai cũng gờm chị về tính kiên quyết, táo tợn. Đặc biệt là sự “tĩnh tâm tới phát bực” : phi cơ địch tới nhưng chị vẫn “móc bánh quy trong túi, thong thả nhai”.

Có nào ngờ con người dày dạn trước sự sống và cái chết như thế lại sợ máu, sợ vắt: “thấy máu, thấy vắt là chị nhắm mắt nhắm mũi lại, mặt tái ngắt”. Chị hát không hay nhưng hay hát: nhạc sai bét, giọng thì chua. Biết thế, chị chăm chép bài hát dù chẳng thuộc nhạc, giọng lại chua, chị không hát trôi chảy được bài nào nhưng chị lại có ba quyển sổ dày chép bài hát và rỗi là chị ngồi chép bài hát.

Phương Định cũng trẻ trung như Nho, là một cô học sinh thành phố. Cô là một cô gái xinh đẹp, tâm hồn nhạy cảm, giàu mộng mơ và suy tư. Cô hay sống với những kỉ niệm của tuổi thiếu nữ vô tư về gia đình và về thành phố của mình. Biết những đội viên đội tài xế để ý mình nhưng cô hết sức né tránh. Cô dành cả tuổi thanh xuân cho cuộc tranh đấu bảo vệ quốc gia, chưa từng nghĩ tới tình cảm lứa đôi. Thế nên, khi chị Thao và Nho hào hứng khi những anh tới thì cô lại đứng ra xa nghĩ ngợi.

Ở đoạn cuối truyện, sau khi trận mưa đá tạnh, là cả một dòng thác kỉ niệm về gia đình, về thành phố trào lên và xoáy mạnh như sóng trong tâm trí cô gái. Có thể nói đây là những nét riêng của những cô gái trẻ Hà Nội vào chiến trường tham gia đánh giặc, tuy gian khổ nhưng vẫn giữ được cái sở thích riêng của người Hà Nội,rất trữ tình và đáng yêu.

Mỗi người có một cá tính riêng nhưng ở họ đều ngời sáng vẻ đẹp của chủ nghĩa anh hùng Việt Nam, của tuổi xanh Việt Nam. Viết về ba cô thanh niên xung phong, Lê Minh Khuê đã không tô vẽ, không mĩ lệ mà trình bày hết sức cụ thể, trung thực bằng cách cá thể hóa nhân vật với những hình ảnh rất đời thường. Họ đã từ cuộc thế bước vào trang sách, trở thành những anh hùng, những ngôi sao trên bầu trời Trường Sơn.

Phân tích vẻ đẹp của nữ thanh niên xung phong trong Những ngôi sao xa xôi

Lê Minh Khuê là cây bút nữ chuyên về truyện ngắn. Trong những năm chiến tranh, truyện của Lê Minh Khuê viết về cuộc sống tranh đấu của tuổi xanh ở tuyến đường Trường Sơn. Sau năm 1975, tác phẩm của nhà văn bám sát những chuyển biến của đời sống xã hội và con người trên trục đường đổi mới.

Truyện Những ngôi sao xa xôi ở trong số những tác phẩm đầu tay của Lê Minh Khuê, viết năm 1971, lúc cuộc kháng chiến chống Mĩ của dân tộc đang diễn ra khốc liệt. Truyện viết về cuộc sống tranh đấu của tổ trinh sát mặt đường, trên trục đường chiến lược Trường Sơn thời đánh Mĩ.

Ba nữ thanh niên xung phong làm thành một tổ trinh sát mặt đường tại một trung tâm trên tuyến đường Trường Sơn. Họ gồm có hai cô gái rất trẻ là Định và Nho, còn tổ trưởng là chị Thao, lớn tuổi hơn. Nhiệm vụ của họ là quan sát địch ném bom, đo khối lượng đất đá phải san lấp do địch gây ra, đánh dấu vị trí những trái bom chưa nổ và phá bom. Công việc của họ hết sức nguy hiểm vì thường xuyên phải chạy trên cao điểm giữa ban ngày và phi cơ địch có thể ập tới bất cứ lúc nào. Đặc biệt, họ phải tĩnh tâm đối mặt với thần chết trong mỗi lần phá bom – mà công việc này diễn ra hàng ngày, thậm chí mấy lần trong một ngày. Họ ở trong một cái hang, dưới chân cao điểm, tách xa đơn vị. Cuộc sống của những cô gái ở nơi trung tâm giữa chiến trường rất khắc nghiệt và nguy hiểm nhưng vẫn có những niềm vui hồn nhiên của tuổi xanh, những giây phút thảnh thơi, mộng mơ và đặc biệt là họ rất gắn bó, yêu thương nhau trong tình đồng đội, dù mỗi người một cá tính.

Ba cô gái thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn là những cô gái tuổi đời còn trẻ. Vì nhiệm vụ phóng thích miền Nam, họ đã không tiếc tuổi xuân tranh đấu, cống hiến cho quốc gia.

Công việc của họ là trinh sát mặt đường gặp nhiều vấn đề nguy hiểm. Họ phải làm việc dưới mưa bom bão đạn, phải phá bom thông đường để những đoàn quân tiến vào phóng thích miền Nam.

Họ mang lí tưởng tranh đấu để thống nhất Tổ Quốc nên đều giàu ý thức trách nhiệm, khinh thường gian khổ. Mỗi nhân vật có nét tính cách riêng nhưng họ yêu thương, lạc quan, có niềm tin vào tình yêu quốc gia.

Ba cô gái, mỗi người mang vẻ đẹp riêng.

Phương Định là cô gái Hà Nội trẻ trung yêu đời. Cô thích ngắm mình trong gương, là người có ý thức về nhan sắc của mình. Cô có hai bím tóc dày, tương đối mềm, một cái cổ cao, tự hào như đài hoa loa kèn. Đôi mắt màu nâu, dài dài, hay nheo nheo như chói nắng…

Phương Định là nhân vật kể chuyện xưng tôi đầy nữ tính. Cô đẹp nhưng không kiêu ngạo mà có sự thông cảm, hoà nhập. Cô thích hát dân ca quan họ Bắc Ninh, dân ca Ý, đặc biệt hát bài Ca-chiu-sa. Cô có tài bịa lời cho những bài hát. Những bài hát về cuộc thế, về tình yêu và sự sống chứa lên giữa cuộc chiến tranh khốc liệt tôn thêm vẻ đẹp của những cô thanh niên xung phong có niềm tin vào cuộc chiến tranh chính nghĩa của dân tộc.

Người đọc vô cùng cảm phục cô ở sự dũng cảm. Hành động phá bom của cô cùng đồng đội đã góp phần thông mạch giao thông. Cảnh phá bom vừa hồi hộp, vừa căng thẳng, cho người đọc hình dung cuộc chiến tranh thảm khốc thế nào nhưng cô vẫn tĩnh tâm vì một ngày ít nhất những cô phải phá bom ba lần, đó là chuyện thường tình. Có lúc Phương Định nghĩ tới cái “chết” nhưng một cái chết mờ nhạt, không cụ thể. Còn cái chính liệu mìn có nổ, bom có nổ không?

Phương Định còn là cô gái dễ thương, hay xúc động. Chứng kiến cảnh trận mưa đá cô nhớ về Hà Nội, nhớ mẹ, nhớ cái cửa sổ, nhớ những ngôi sao, nhớ quảng trường lung linh… Những hoài niệm, kí ức dội lên sâu thẳm càng chứng tỏ sự nhạy cảm trong tâm hồn cô gái Hà Nội mộng mơ, lãng mạn, thật đáng yêu.

không những thế, Lê Minh Khuê còn dành những lời kể khá ấn tượng về nhân vật Thao. Thao là cô gái lớn tuổi nhất trong nhóm, là đội trưởng tổ trinh sát mặt đường. Ở chị có những nét dễ nhớ ấn tượng. Chị cũng tỉa tót lông mày nhỏ như cái tăm, kiên quyết, mạnh mẽ, táo tợn. Chị không sợ bom đạn, chỉ đạo công việc dứt khoát nhưng lại rất sợ máu và vắt.

Chị yêu thương đồng đội đúng vai trò của người chị cả. Khi Nho bị thương, chị rất lo lắng, săn sóc tận tình từng hớp nước, cốc sữa. Tình đồng đội sưởi ấm tâm hồn những cô gái lúc khó khăn nhất.

Chị Thao cũng thích hát dù hát sai lời và sai nhạc. Tiếng hát yêu đời, chứa lên từ cuộc chiến tranh để khẳng định bản lĩnh, sức mạnh, niềm tin vào lí tưởng của thanh niên thời đại những năm chống Mĩ.

Nhân vật Nho xuất hiện trong thời khắc quan trọng của câu chuyện. Đó là lúc phá bom, khi ranh giới của sự sống và cái chết sắp kề tấc gang. Nho nhỏ nhẹ, dịu dàng, duyên dáng “Trông nó nhẹ mát mẻ như một que kem trắng”.

Những phẩm chất cao đẹp của Phương Định, của Thao, Nho đã được khắc họa bằng sự thông thuộc tâm lí nam nữ của Lê Minh Khuê. Thành công về xây dựng nhân vật còn được đóng góp bởi tiếng nói tường thuật tự nhiên, hấp dẫn dưới ngôi kể thứ nhất, những câu ngắn, nhịp nhanh, giọng điệu gắn liền với tiếng nói đời thường, vừa trẻ trung vừa giàu nữ tính. Từng là thanh niên xung phong nên có nhẽ Lê Minh Khuê mới hiểu biết sâu sắc công việc và đời sống tình cảm tâm hồn của những nữ thanh niên xung phong tới tương tự.

Truyện Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê đã làm sống lại trong lòng ta hình ảnh tuyệt đẹp và những chiến công phi thường của tổ trinh sát mặt đường của Định, Nho, của chị Thao, của hàng nghìn, hàng vạn cô thanh niên xung phong thời chống Mĩ. Chiến công thầm lặng của Phương Định và đồng đội là bài ca anh hùng.

Chiến tranh đã đi qua, ngày hôm nay đọc truyện Những ngôi sao xa xôi, ta như được sống lại những năm tháng hào hùng của quốc gia. Những Phương định xa sắp vẫn tỏa sáng hồn ta với bao ngưỡng mộ.

Nguồn: http://grabhanoi.com
Danh mục: Lớp 9