Nghị luận về câu nói Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp

Văn mẫu lớp 9: Nghị luận về câu nói Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp gồm dàn ý chi tiết, cùng 4 bài văn mẫu giới thiệu cho những độc giả cách làm một bài văn nghị luận xã hội. Tài liệu này gồm dàn ý chi tiết và 4 bài văn mẫu lớp 9 Nghị luận về câu nói Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp, mời những bạn cùng theo dõi nội dung chi tiết trong bài viết dưới đây:

Dàn ý nghị luận câu Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá cây hoa dại vẫn mọc lên

I. Mở bài

– Trích dẫn câu nói: “Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp”.

=> Câu nói trên đã mô tả một hiện tượng thiên nhiên thật đẹp.

– từ đó, chính là biểu tượng cho ý chí và sức mạnh của con người trong nghịch cảnh.

II. Thân bài

1. giảng giải

– “Vùng đất khô cằn sỏi đá” gợi ra một hoàn cảnh sống đầy khắc nghiệt trong tự nhiên.

– “Cây hoa dại”: là loài cây dễ sống, có thể sinh trưởng trong những môi trường khô cằn, ít phì nhiêu.

– Hình ảnh “cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp”: thể hiện sức sống của loài cây này, có thể mạnh mẽ vươn lên thậm chí là nở những bông hoa tuyệt đẹp. Những bông hoa được kết tinh bởi sự chắt chiu và bởi những gì tinh túy nhất.

=> tương tự, hình ảnh thiên nhiên trên chính là biểu tượng cho sức sống mãnh liệt, ý chí kiên cường của con người trước mọi nghịch cảnh.

2. Chứng minh

– Hình ảnh thiên nhiên dễ dàng bắt gặp: Cây xương rồng sống ở sa mạc. Ban ngày chỉ có cát và ánh nắng mặt trời, ban đêm chỉ có cái lạnh giá. Nhưng loài cây này vẫn tràn trề sinh khí, nở ra những bông hoa rực rỡ.

– Biểu tượng cho con người: Cuộc sống của mỗi người không phải lúc nào cũng bình yên thuận lợi. Cũng có những lúc xảy ra những biến cố, những trở ngại khiến chúng ta chùn bước. Nhưng những con người nghị lực cũng giống như “hoa dại” kiên cường vượt qua mọi nghịch cảnh.

– Dẫn chứng:

  • Trên toàn cầu: Abraham Lincoln, Henry Ford, Albert Einstein…
  • Việt Nam: Mạc Đĩnh Chi, Nguyễn Ngọc Ký, đặc biệt là chủ toạ Hồ Chí Minh…

3. Bình luận

– Câu nói trên đã là một bài học sâu sắc về nghị lực sống.

– Tuy nhiên:

  • có rất nhiều người không có nghị lực, mong muốn sống sung sướng nhưng không chịu phấn đấu rồi để bản thân sa ngã vào những trục đường xấu xa, tội lỗi (cờ bạc, ma túy, mại dâm, trộm cắp, làm thịt người…) rồi sau đó lại đổ lỗi cho hoàn cảnh.
  • Nhiều người cảm thấy chán nản, dễ dàng buông xuôi khi gặp phải thất bại và có những biểu hiện tiêu cực như tự tử.

– Bài học và liên hệ bản thân:

  • Mỗi người hãy luôn phấn đấu sống tốt với ý thức lạc quan, sẵn sàng đương đầu với thử thách không ngại khó khăn.
  • Để có được ý chí, nghị lực cũng cần tới sự động viên của gia đình, bạn bè. Bản thân tôi đang là một học sinh cuối cấp. Khi phải đối mặt với kì thi quan trọng phía trước, tôi không cảm thấy sợ hãi mà luôn tự tin mình có thể vượt qua. Cuối cùng sẽ gặt hái được đóa hoa thật đẹp là đỗ vào ngôi trường cấp 3 mình hằng mong ước.

III. Kết bài

– Mỗi người hãy giống như “bông hoa dại” kia, mạnh mẽ kiên cường vươn lên giữa “vùng đất khô cằn sỏi đá”.

– nếu như có thể vượt qua mọi nghịch cảnh trong cuộc sống thì chắc chắn cuối cùng chúng ta sẽ gặt hái được thành công và hạnh phúc.

Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên – Mẫu 1

Những khi vướng mắc, thử thách trong cuộc sống, tôi thường nhớ tới câu nói: Giữa một vùng sỏi đá khô cằn, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp để nhắc mình phấn đấu.

Cuộc sống thỉnh thoảng thật diệu kì. Và sức sống của con người, của thiên nhiên thật mãnh liệt. Bạn có nghĩ vậy không? Vùng sỏi đá là nơi nghèo chất dinh dưỡng, nhiều sỏi đá, là nơi những loài cây khó có thể ươm mầm và phát triển. Xa hơn đó là vấn đề môi trường sống khó khăn, khắc nghiệt, con người khó có thể lớn lên và trưởng thành. Còn hình ảnh cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp để chỉ sức sống, khát vọng sống, sống một cách có ý nghĩa: giữa vùng sỏi đá khô cằn, cây hoa dại yếu ớt không những phấn đấu giữ gìn sự sống mà còn biết trổ hoa, tô điểm cho cuộc thế. Câu nói giàu hình ảnh mà hàm chứa ý nghĩa sâu xa, gửi gắm một quan niệm nhân sinh tích cực: Trong cuộc sống, con người cần phải có niềm tin, nghị lực sống để vượt qua những trở ngại thử thách, như thế cuộc sống của con người mới thực sự có ý nghĩa.

nếu như không có nghị lực, không có ý chí thì cuộc sống con người sẽ không còn ý nghĩa. Vì cuộc sống không phải lúc nào con người cũng gặp được nhưng may mắn mà thỉnh thoảng cũng nếm trải những đắng cay, khổ đau, con người cần phải có ý chí để vượt qua. Thậm chí có những lúc bế tắc, tưởng không còn lối thoát thì tình yêu, niềm tin vào cuộc sống sẽ giúp ta vượt qua tất cả. Và sau những thời khắc khó khăn ấy, con người tự thấy mình trưởng thành, chững chàng và bản lĩnh hơn. trái lại, khi con người đã không tự vượt qua được hoàn cảnh khó khăn của mình một lần thì lần sau cũng có thể không vượt qua và tương tự cuộc thế của con người đó là một hành trình thất bại.

Nhà văn Nguyễn Khải đã từng nói rằng: Sự sống phát sinh từ cái chết, hạnh phúc hiện hình trong những gian khổ hi sinh. Trong cuộc thế không có trục đường cùng mà chỉ có những ranh giới. Điều cốt yếu là con người cần phải có sức mạnh để vượt qua những ranh giới ấy. Giữa thành công và thất bại thỉnh thoảng chỉ là những ranh giới phong phanh. Ý chí, sự nỗ lực của bản thân sẽ tạo điều kiện cho con người có sức mạnh vượt qua được những trở ngại, thử thách. Tôi còn nhớ mãi kỉ niệm hồi học lớp 9 bị điểm 2 môn Toán. Trong lòng tôi buồn nản vô cùng vì thực sự đề bài cô ra rất khó (lớp tôi ngày ấy là lớp chuyên Toán của trường). Khi về nhà tôi đựng kĩ bài rà soát vào ngăn bàn nung nấu ý định quên lãng bài rà soát này với ý nghĩ: không bị điểm kém không phải là học sinh. Nhưng mỗi lần nằm ngủ hình ảnh điểm 2 lại day dứt tôi. Tôi quyết định mở lại bài rà soát, phân tích cách làm của bài toán làm tôi mất ăn mất ngủ. Cuối cùng mấy ngày trôi qua, tôi cũng tìm ra cách giải và phương pháp làm những bài toán dạng này. Từ đó tôi lại càng yêu môn Toán, yêu những con số hơn. Cuối năm đó tôi đỗ vào lớp chuyên Toán của tỉnh. Bạn thấy đó chỉ có ý chí, niềm tin mới giúp ta thắng lợi được những trở ngại của cuộc sống. Thậm chí chính hoàn cảnh khó khăn càng trui rèn thêm ý chí, nghị lực của con người.

Tôi đã từng đọc Thời thơ ấu của M. Go-rơ-ki, đã từng rơi lệ trên nhiều trang giấy vì những cực khổ mà Go-rơ-ki chịu đựng trong suốt thời thơ ấu. Vậy mà trong lòng cậu bé Go-rơ-ki ngày ấy vẫn cháy lên khát vọng học tập (cậu đã từng mải đọc sách mà hỏng cả ấm nước của nhà chủ), cậu lao vào trường đại học cuộc thế vừa để kiếm sống vừa để tích luỹ vốn sống cho mình. Và có ngờ đâu, cậu bé Go-rơ-ki nghèo khổ ngày ấy sau này trở thành nhà văn vĩ đại của nước Nga, một con hải âu của thời đại cách mệnh. Tôi đã từng đọc cả tập Nhật kí trong tù để càng ngưỡng mộ, khâm phục ý thức của người tù Hồ Chí Minh. có nhẽ trong Nhật kí trong tù, tôi thích nhất là những câu thơ mở đầu của tập thơ:

Thân thể ở trong lao
ý thức ở ngoài lao
Muốn nên sự nghiệp lớn
ý thức càng phải cao.

Từ thực tế những năm tháng bôn ba đi tìm đường cứu nước những năm tháng hoạt động cách mệnh, bác bỏ khẳng định:

Gạo đem vào giã bao đớn đau,
Gạo giã xong rồi trắng tựa bông.
Sống ở trên đời người cũng vậy,
gian truân rèn luyện mới thành công.

Trong cuộc sống có rất nhiều những tấm gương về nghị lực sống. Năm mười hai tuổi, tôi đã từng gặp thầy giáo Nguyễn Ngọc Kí. Ngày đó con bé mười hai tuổi trong tôi vô cùng thán phục, ngạc nhiên khi một người liệt đôi tay như thầy lại có thể viết chữ đẹp, có thể làm thơ hay. Và tôi chợt nhìn thấy chính tình yêu cuộc sống, nghị lực phi thường đã giúp thầy vượt qua sự thiệt thòi, xấu số của bản thân để trở thành người có ích cho đời. tới bây giờ tình cảm của tôi vẫn vẹn nguyên như thuở ấy đối với thầy. Hay nghệ sĩ ghi-ta Văn Vượng, người nghệ sĩ khiếm thị đã giành được rất nhiều giải thưởng âm nhạc ở trong nước cũng như quốc tế. Ông đã từng có những lúc thống khổ, bế tắc, nhưng nghị lực sống và tình yêu với âm nhạc đã giúp ông tới với mọi người và cả toàn cầu. tương tự, bạn thấy không ý chí, nghị lực thỉnh thoảng còn giúp con người vượt qua được những rào cản tiềm tàng trong chính bản thân mình để sống một cuộc sống thật ý nghĩa.

Đường đời của mỗi con người đâu chỉ có những hoa hồng mà có rất nhiều hóc búa. Con người cần rèn cho mình ý chí, nghị lực để vượt qua những trở ngại, thử thách. nếu như không có nghị lực, niềm tin bản thân mỗi chúng ta không thể làm được gì cho chính mình và xã hội. Trong hoàn cảnh khó khăn, chúng ta mới nhìn thấy được sức mạnh lớn lao tiềm tàng trong con người mình. Mỗi lần ngắm nhìn cây hoa dại ven đường hay cây xương rồng nở hoa tôi cứ tự đặt nghi vấn: Không biết sức mạnh nào tạo điều kiện cho những loài cây ấy có thể sinh sống và phát triển trong môi trường sống khắc nghiệt như thế? Và mỗi con người hãy luôn tự rèn luyện cho mình bản lĩnh, nghị lực để chống chọi và vượt qua được những trở ngại, thử thách của bản thân, thắng lợi số phận, đạt tới đỉnh cao của vinh quang. Gặt hái được những thành công từ khó khăn, gian lao con người mới thấy hết trị giá của nó và thêm yêu cuộc sống. Cũng có lúc bạn phấn đấu hết mình mà vẫn không đạt được kết quả như mong muốn. Lúc ấy, bạn đừng nghĩ rằng mình thất bại mà thực sự bạn đã thắng lợi, thắng lợi bản thân – thắng lợi vinh quang nhất của đời người.

Ai đó đã từng nói rằng: Người ta chỉ sống có một lần, phải sống sao cho ra sống. Hãy phấn đấu để mỗi ngày của bạn đều là những ngày có ý nghĩa.

Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên – Mẫu 2

Bàn tay của tạo hóa thật diệu kì. Nó tạo nên bao nhiêu cái đẹp, có những cái đẹp bất thần tới ngỡ ngàng. Khi nghĩ tới đá sỏi khô cằn, hẳn như một phản xạ tự nhiên, bất kì ai trong chúng ta cũng sẽ nghĩ tới sự chết chóc, khô héo, cùng kiệt nàn và tàn lụi. Nhưng ở những nơi tương tự tạo hóa vẫn tìm ra cái đẹp, tạo ra cái đẹp rực rỡ, tỏa sáng đầy sức sống và tự hào, những chùm hoa trên đá.

Trên hoang mạc khô cằn bỏng rát vẫn có những loài xương rồng phát triển, sinh sôi, nảy nở và còn kết hoa nữa. Vùng sỏi đá khô cằn vốn là vùng đất nhịn nhường như không có sự sống, cùng kiệt nàn, hoang vu vậy mà cây hoa dại vốn nhỏ bé mỏng manh là thế, mọc hoang dại, không có bàn tay săn sóc của con người mà vẫn sinh sôi nảy nở, luôn tràn đầy sức sống, luôn mạnh mẽ, vẫn đâm chồi nảy lộc như thách thức với cuộc sống. thành tựu thế tất của sự phấn đấu không ngừng nghỉ là những chùm hoa, những bông hoa tuyệt đẹp. Chúng xứng đáng với vẻ đẹp kiêu sa đó, sau khi đã trải qua bao nhiêu thử thách của cuộc thế, trải qua nắng, gió và sự cần mẫn kiếm tìm sự sống ở nơi tưởng như không còn sự sống. Đất mẹ không tuyệt tình với ai bao giờ, người không ruồng rẫy, bỏ rơi những đứa con của mình mà chỉ dạy cho chúng cách sống, cho chúng nếm trải khó khăn để rồi trưởng thành và cảm nhận được hết cái đẹp, cái diệu kì của cuộc thế này, những thành tựu ngọt ngào.

Đó cũng là một bài học đáng giá với con người. Con người sinh ra mang trong mình những khả năng đặc biệt và sức mạnh vô hạn để vượt qua những phong ba bão táp của cuộc thế. Con người chính là sản phẩm hoàn mĩ nhất của tạo hóa. Trong cuộc sống biến đổi khôn lường này con người luôn phải vật vã để bước đi trên trục đường mình đã chọn lựa. Không có trục đường nào là trục đường không có hóc búa và cạm bẫy, không có ai đạt được thành tựu mà không có đau thương, bầm dập, tôi chợt nhớ tới câu hát:

“Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng
Bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai
Đường vinh quang đi qua muôn nghìn sóng gió
Lời hứa ghi trong tim mình
Vẫn bước đi hiên ngang đầu ngẩng cao…”

(Đường tới ngày vinh quang)

Đúng vậy, dù trục đường có đẹp thì điều đó không tức là không có đau thương. “Thất bại là mẹ thành công”, quan trọng là ý chí và nghị lực, không được phép bỏ cuộc, nếu như chỉ vì trục đường khó đi mà bỏ dở thì không bao giờ thành công. Vì trên trục đường trăm ngả, không có dù chỉ một lối đi dễ dàng. Có một câu chuyện về hai cô gái mê kịch nghệ, một người lớn lên trong gia đình truyền thống, có bố là đạo diễn nổi tiếng, mẹ là minh tinh màn bạc. Cô được rèn luyện, gọt giũa từ nhỏ vì vậy kĩ thuật diễn của cô rất tốt và sớm được mang danh hiệu thiên tài. Song cô luôn khổ tâm và dằn vặt vì khi nhắc tới cô họ không bao giờ quên thân phận của cô, “thiên tài Ayumi, con gái đại minh tinh Utake”, đó là cách họ nói về cô, cô thấy mình luôn núp dưới cái bóng của mẹ và vì vậy cô đã phải nỗ lực phấn đấu rất nhiều để vượt ra khỏi cái bóng quá lớn của mẹ. Cô tị tị với một cô bé nghèo, mồ côi cha, rồi mẹ cũng ra đi do căn bệnh phổi trong khi cô khởi đầu nổi danh trong làng sân khấu. Tất cả như sụp đổ, mẹ mất cô cũng không còn đủ dũng cảm để đứng trên sân khấu. Tất cả lại về con số không, cô mất tất cả. Nhưng có một thứ luôn tồn tại trong sâu thẳm trái tim cô là ước mơ, là mê say cháy bỏng với kịch nghệ. Nó chưa bao giờ tắt. Tuy không được học múa, học hát, học vũ đạo nhưng khi đứng trên sân khấu cô như hóa thân thành nhân vật, cô quên mất mình là ai, cô quên mất mình đang diễn, bản năng méc bảo cho cô biết mình phải làm gì và nhờ vậy cô sớm vượt qua tất cả mọi hóc búa trên bước đường đời để rồi trở thành một siêu sao như mình hằng ước mơ. Để có được điều đó cô đã phải trải qua bao đắng cay, vùi dập và sự hãm hại của những thế lực đối địch nhưng cô chưa bao giờ bỏ cuộc. Họ là hai số phận, hai hoàn cảnh trái ngược nhau. Tuy Ayumi có vẻ may mắn hơn khi trục đường của cô có vẻ như đã được trải thảm, đã được dọn sẵn nhưng rõ ràng cô cũng không hề dễ dàng gì khi bước đi trên đó để vượt lên đỉnh cao nghệ thuật và thoát khỏi cái bóng của mẹ mình. Maya lại may mắn có được cái năng khiếu nghệ thuật bẩm sinh, bản năng của một người nghệ sĩ nhưng trái lại cô đã gặp không ít những trở ngại trắc trở trên phố đời. Rõ ràng trục đường dù đẹp đẽ thế nào thì vẫn chứa chất khổ đau.

Có chăng một trục đường bằng phẳng? Ví thử tồn tại một trục đường tương tự, khi đạt được vinh quang liệu còn có ý nghĩa gì. Bởi lẽ vinh quang là thành tựu của sự phấn đấu, hi sinh, cả mồ hôi và nước mắt, có khi là xương máu. Vinh quang không phải là thành tựu mà theo tui là quá trình thực hiện.

Có những người sinh ra không may mắn, họ bị những dị tật bẩm sinh hay vì những tai nạn đáng tiếc mà thân thể họ không được nguyên vẹn nhưng nghị lực đã giúp họ đứng lên và thắng lợi nghịch cảnh để rồi giành lấy thành tựu đáng tự hào như: chị Nguyễn Thị Nga, tuy người chị chỉ cao 1,29m nhưng đằng sau thân hình nhỏ bé ấy là một nghị lực lớn lao, nó đã đưa chị vào cánh cổng trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM, và cô bạn của chị tuy vừa câm vừa điếc nhưng vẫn có thể mở một cửa hàng lưu niệm để tự nuôi sống bản thân. Người phụ nữ tật nguyền (mắc bệnh bại liệt), bà Nguyễn Thị Lân, 61 tuổi vẫn làm kinh tế, tạo dựng cuộc sống tự lập của mình và nuôi người mẹ già. Họ là những số phận, những con người kém may mắn nhưng luôn là tấm gương cho chúng ta ngưỡng mộ, học tập.

kế bên những con người tương tự, vẫn tồn tại không ít những người dù sống trong môi trường tốt đẹp, là những loài cây được săn sóc chở che trên mảnh đất phì nhiêu mà vẫn không bao giờ biết nở hoa thậm chí còn héo rũ và chết, cũng có những cây phát triển tốt trong môi trường đó nhưng chỉ cần chịu nắng, phơi sương, một tẹo điều kiện khó khăn là chết rũ, không còn sức sống. Đó là những con người đáng trách nhưng cũng thật đáng thương hại, những số phận không cảm nhận được sự may mắn của mình, không tận dụng được nó, họ yếu ớt, hèn nhát, và không có nghị lực, không có tương lai.

Thiên nhiên tươi đẹp, và luôn đẹp dù ở những nơi ta không ngờ tới nhất. Nó không chỉ là kết tinh của sự sống, của tinh hoa đất trời mà còn là kết tinh của những bài học đường đời, bài học cuộc sống của thiên nhiên. Chúng ta vẫn thường quen thưởng thức vẻ đẹp của tự nhiên mà ít ai, ít khi thử suy ngẫm, kiếm tìm ở chúng một cái gì khác, một ý nghĩa nào khác, tinh hoa thật sự nằm sâu bên trong vẻ ngoại hình. Cuộc sống thật đẹp và diệu kì, thiên nhiên là tấm gương phản chiếu cuộc sống. Chúng ta có thể tìm thấy nhiều bài học thú vị, ý nghĩa nơi người mẹ thiên nhiên.

Hình ảnh loài hoa dại bé nhỏ đã đơn độc, trơ trọi giữa đá sỏi khô cằn và nắng gắt với chùm hoa tươi đẹp gợi cho ta một sự thôi thúc, một cảm giác xốn xang. Cây hoa dại tuy bé nhỏ mỏng manh tương tự có thể sống, có thể đơm hoa trên sỏi vì sao con người, sản phẩm hoàn mĩ nhất của tạo hóa lại không thể làm được điều tương tự chứ. Đúng vậy, là con người ta phải hơn thế, phải hơn thế, phải biết vượt lên số phận, dũng cảm đụng độ với nghịch cảnh, “ngẩng cao đầu” thách thức với khó khăn và chắc chắn là sẵn sàng đón nhận vinh quang vì cuộc sống chắc chắn sẽ mỉm cười với bạn, trao cho bạn cái đáng được nhận. trục đường vẫn thênh thang phía trước hứa hứa hẹn bao điều thú vị…

Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên – Mẫu 3

Cuộc sống của con người không phải lúc nào cũng bước đi trên trục đường trải đầy hoa hồng. Nhưng nhờ có ý chí và nghị lực mà mỗi người luôn biết cách vượt qua khó khăn. Cũng giống như câu nói đầy ý nghĩa: “Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp”.

có nhẽ, điều kì diệu nhất trong cuộc sống này đó chính là đôi bàn tay của tạo hóa. Nó đã tạo ra những điều tuyệt vời mà tưởng dường như không thể tồn tại được. Giữa một vùng đất khô cằn chỉ có sỏi đá tưởng như không có sự sống, vẫn có sự tồn tại của một loài hoa dại. Loài hoa vươn mình đón lấy ánh nắng, kiếm tìm sự sống sâu trong lòng đất mẹ. Để rồi không chỉ vươn lên mạnh mẽ, nó còn nở ra những bông hoa tuyệt đẹp. Đó là những bông hoa được kết tinh từ những gì tinh túy nhất nên nó đẹp đẽ và rực rỡ lạ thường. Loài hoa này cũng giống như cây xương rồng mọc giữa sa mạc khắc nghiệt. Ban ngày chỉ có nắng và cát, ban đêm chỉ có cái lạnh và băng tuyết. Nhưng cây xương rồng vẫn tràn trề sinh khí và nở ra những bông hoa tuyệt đẹp.

Hình ảnh đó chính là biểu tượng cho con người. Cuộc sống của mỗi người không phải lúc nào cũng bước đi trên một trục đường bằng phẳng. Có thỉnh thoảng, cuộc thế buộc chúng ta phải đối mặt với những thử thách và khó khăn. Và con người cũng giống như loài hoa dại kia, đầy nghị lực để vượt qua nghịch cảnh trong cuộc sống. Chắc hẳn không ai là không biết tới vị cố tổng thống nước Mỹ, Abraham Lincoln – là một tấm gương sáng chói của sự tự lập, biết phấn đấu vươn lên để trở thành người quyền lực. Ông xuất thân trong một gia đình nghèo khổ. Bố mẹ của ông đều là những người nông dân thất học và mù chữ. cuộc thế Lincoln gặp nhiều thất bại cũng như thành công. Tuy nhiên, sau mỗi thất bại ông đều lấy lại ý thức, coi đó là nguồn động lực để tiếp tục phấn đấu. Cho tới bây giờ, cái tên Abraham Lincoln luôn được xem là một nhà chính trị tiêu biểu sánh ngang với vị tổng thống khai quốc huyền thoại George Washington. Hay như ở Việt Nam, có nhẽ mỗi người đều đã từng nghe tới Mạc Đĩnh Chi – vị trạng nguyên nổi tiếng bậc nhất trong lịch sử với ý thức vượt khó vươn lên trong học tập. Thuở nhỏ, Mạc Đĩnh Chi là một cậu bé thông minh linh lợi. Nhưng nhà nghèo và nhìn ngoại hình trông đen đủi xấu xí. nếu như những đứa trẻ khác được học hành tử tế, thì ông lại phải rừng nhặt củi để kiếm sống. Vốn là một cậu bé ham học, nhưng nhà nghèo không có tiền. Thế nên, sau mỗi lần đi nhặt củi trở về, Mạc Đĩnh Chi lại tới trước cửa lớp học của một thầy đồ trong sạch đứng ngoài cửa nghe lén thầy giảng bài. Sau nhiều ngày tương tự, thầy đồ cảm thấy cậu bé này thật hiếu học liền cho vào lớp học cùng những bạn. Mạc Đĩnh Chi rất vui mừng. Ban ngày đi kiếm củi, tối về học chữ nghĩa. Nhà nghèo không có đèn dầu để học cầu liền nghĩ ra cách bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng lấy ánh sáng làm đèn. Không có vở để viết câu sử dụng lá để thay giấy và tập viết. Chính nhờ sự phấn đấu rèn luyện và nghị lực vượt khó mà khoa thi năm ấy, ông đỗ Trạng nguyên. Và không chỉ làm trạng nguyên Đại Việt, ông còn được phong làm “Lưỡng quốc Trạng nguyên” (Trung Hoa và Đại Việt) khi sang sứ Trung Hoa thời nhà Nguyên. Tuy nhiên cũng có rất nhiều người không có nghị lực, mong muốn có một cuộc sống sung sướng nhưng không chịu phấn đấu rồi để bản thân sa ngã vào những trục đường xấu xa, tội lỗi (cờ bạc, ma túy, mại dâm, trộm cắp, làm thịt người…).

Qua đây, mỗi người hãy luôn phấn đấu sống tốt với ý thức lạc quan, sẵn sàng đương đầu với thử thách không ngại khó khăn. Để có được ý chí, nghị lực cũng cần tới sự động viên của gia đình, bạn bè. Bản thân tôi đang là một học sinh cuối cấp. Khi phải đối mặt với kì thi quan trọng phía trước, tôi không cảm thấy sợ hãi mà luôn tự tin mình có thể vượt qua. Cuối cùng sẽ gặt hái được đóa hoa thật đẹp là đỗ vào ngôi trường cấp 3 mình hằng mong ước.

Mỗi người chúng ta hãy giống như “bông hoa dại” kia, mạnh mẽ kiên cường vươn lên giữa “vùng đất khô cằn sỏi đá”. nếu như có thể vượt qua mọi nghịch cảnh trong cuộc sống thì chắc chắn cuối cùng chúng ta sẽ gặt hái được thành công và hạnh phúc.

Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên – Mẫu 4

Con người khi trải qua khó khăn luôn cần có ý chí và nghị lực. Cũng giống như loài hoa trong câu nói: “Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp”.

có nhẽ, điều kì diệu nhất trong cuộc sống này đó chính là đôi bàn tay của tạo hóa. Nó đã tạo ra những điều tuyệt vời mà tưởng dường như không thể tồn tại được. Giữa một vùng đất khô cằn chỉ có sỏi đá tưởng như không có sự sống, vẫn có sự tồn tại của một loài hoa dại. Loài hoa vươn mình đón lấy ánh nắng, kiếm tìm sự sống sâu trong lòng đất mẹ. Để rồi không chỉ vươn lên mạnh mẽ, nó còn nở ra những bông hoa tuyệt đẹp. Đó là những bông hoa được kết tinh từ những gì tinh túy nhất nên nó đẹp đẽ và rực rỡ lạ thường. Loài hoa này cũng giống như cây xương rồng mọc giữa sa mạc khắc nghiệt. Ban ngày chỉ có nắng và cát, ban đêm chỉ có cái lạnh và băng tuyết. Nhưng cây xương rồng vẫn tràn trề sinh khí và nở ra những bông hoa tuyệt đẹp.

Hình ảnh đó chính là biểu tượng cho con người. Cuộc sống của mỗi người không phải lúc nào cũng bước đi trên một trục đường bằng phẳng. Có thỉnh thoảng, cuộc thế buộc chúng ta phải đối mặt với những thử thách và khó khăn. Và con người cũng giống như loài hoa dại kia, đầy nghị lực để vượt qua nghịch cảnh trong cuộc sống. Trong xã hội hiện đại, có rất nhiều tấm gương về nghị lực đáng để mỗi chúng ta noi theo. Câu chuyện về thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký có nhẽ không còn xa lạ gì với mỗi người. Trong những năm tháng đầu đời Nguyễn Ngọc Ký là một đứa trẻ khỏe mạnh. Thế nhưng khi lên bốn tuổi, một cơn bạo bệnh bất thần ập tới khiến ông bị liệt cả hai tay mãi mãi không cầm được bút nữa. Công việc học hành có thể kết thúc vĩnh viễn khiến ông hết sức đau buồn. Thế nhưng nhìn thấy tầm quan trọng của học tập để thay đổi cuộc sống. Nguyễn Ngọc Ký đã quyết tâm rèn luyện để viết chữ bằng bàn chân của mình. Và sau này, còn trở thành một người thầy giáo mẫu mực. Nguyễn Ngọc Ký đã tâm sự rằng “Viết bằng chân là một chuyện rất khó khăn, vất vả nhiều khi tức tưởi vì không cầm vững được cây viết đã muốn buông xuôi tất cả. Dần dần bình tâm lại đã viết được chữ O, Chữ A và sau đó còn vẽ được thước, xoay được compa, làm được lồng chim và những thứ đồ chơi để đánh”. Hay như Đoàn Phạm Khiêm – người đã soạn ra cuốn tự điển cho học sinh khiếm thính và khiếm thị. có nhẽ ít ai biết rằng khi chỉ mới một tuổi, trong một lần bị sốt rất nặng dẫn tới biến chứng, anh đã mất đi khả năng đi khả năng nghe và nói của mình. Cuộc sống tương lai tưởng chừng sụp đổ. Nhưng không từ bỏ, anh khởi đầu làm quen với tiếng nói của người khuyết tật. Sau nhiều năm anh vinh dự là một trong năm người xuất sắc nhất trong dự án soạn bộ “tự điển tiếng nói ký hiệu Việt Nam” để dạy cho người câm điếc trong cả nước. Qua những câu chuyện trên đây, có thể thấy những người khuyết tật họ đã phải nỗ lực gấp đôi so với những người thông thường để vượt qua được mọi nghịch cảnh và bước tới thành công. không những thế, không ít người lại đang sống một cuộc thế vô nghĩa. Họ không có sự phấn đấu nhưng luôn mong muốn có một cuộc sống sung sướng. Để rồi khiến cho bản thân lầm đường lạc lối. Đó thực sự là những câu chuyện đáng buồn trong xã hội hiện đại.

Qua đây, mỗi người hãy luôn phấn đấu sống tốt với ý thức lạc quan, sẵn sàng đương đầu với thử thách không ngại khó khăn. Để có được ý chí, nghị lực cũng cần tới nguồn động viên lớn từ gia đình và bạn bè. Còn riêng bản thân tôi đang là một học sinh cuối cấp, khi phải đối mặt với kì thi quan trọng phía trước, tôi không cảm thấy sợ hãi mà luôn tự tin mình có thể vượt qua. Tôi luôn phấn đấu với hai trăm phần trăm sức lực để tăng tri thức của bản thân. Và cũng tự tin rằng, mình có thể trở thành một “bông hoa xinh đẹp”, giành được thành tựu ngọt ngào ở đích tới.

Đúng như lời bài hát “Đường tới ngày vinh quang” của cố nhạc sĩ Trần Lập:

“Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng
Bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai
Đường vinh quang đi qua muôn nghìn sóng gió
Lời hứa ghi trong tim mình
Vẫn bước đi hiên ngang đầu ngẩng cao…”

Thì cho dù có trải qua khó khăn thêm nữa, mỗi người chúng ta hãy sống như bông hoa dại kia, mạnh mẽ và kiên cường.


Hy vọng những mẫu “Nghị luận về câu nói Giữa một vùng đất khô cằn sỏi đá, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp” trên đây GrabHanoi sẽ mang lại cho các bạn đọc những tham khảo hữu ích. Đừng quên theo dõi GrabHanoi để được liên tục cập nhật những bài văn mẫu mới nhất bạn nhé