Tuyển tập 6+ bài văn mẫu Phân tích 4 câu đầu bài Vội vàng hay nhất

Phân tích 4 câu thơ đầu bài Vội vàng của Xuân Diệu mang lại 6 bài văn mẫu siêu hay kèm theo gợi ý cách viết chi tiết, hay nhất. Qua phân tích 4 câu đầu Vội vàng đã giúp chúng ta cảm nhận được một tâm hồn yêu xốc nổi, sống gấp gáp và thèm khát vô bờ với toàn cầu thắm sắc đượm hương sẽ được cụ thể hóa trong toàn bộ phần sau bài thơ.

Bạn Đang Xem: Tuyển tập 6+ bài văn mẫu Phân tích 4 câu đầu bài Vội vàng hay nhất

Với 6 mẫu phân tích 4 câu đầu Vội vàng mà GrabHanoi giới thiệu sẽ giúp những bạn tự tin không phải lo nghĩ quá nhiều về việc làm sao để viết được bài văn hay, ấn tượng nhất. những bạn hãy vận dụng thật tốt những bài văn mẫu phân tích 4 câu đầu Vội vàng dưới đây một cách linh hoạt, sử dụng cách diễn đạt của mình để bài văn trở nên đầy đủ, hay nhất nhé. không những thế những bạn xem thêm bài văn phân tích 13 câu thơ đầu Vội vàng, cảm nhận bài thơ Vội vàng.

Dàn ý phân tích 4 câu thơ đầu Vội vàng

Dàn ý số 1

1. Mở bài:

Giới thiệu khái quát về tác giả và bài thơ Vội Vàng

2. Thân bài

– 4 câu thơ đầu thể hiện ước muốn táo tợn, khát vọng mãnh liệt của tác giả, tác giả muốn ngự trị thiên nhiên, tạo hóa

– Thể hiện trái tim yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống tha thiết và say mê của tác giả

Viết theo thể 5 chữ, ngắn gọn, giàu trị giá biểu thị.

– Điệp ngữ “Tôi muốn” đầu câu khẳng định cái tôi đầy chủ động của chủ thể trữ tình.

– giải pháp điệp cấu trúc càng nhấn mạnh được khát vọng mạnh mẽ của cái tôi tư nhân.

– Tác giả muốn được “tắt nắng”, “buộc gió’ để níu giữ khoảnh khắc tươi mới của màu nắng, hương gió, níu giữ những tinh túy của đất trời.

=> Ước muốn mạnh mẽ, quyết liệt, táo tợn mà vô cùng lãng mạn. Thái độ đáng trân trọng của một tâm hồn yêu đời, yêu cuộc sống sôi nổi, thiết tha.

3. Kết bài

Nêu cảm nhận chung về đoạn thơ.

Xem thêm: Tuyển tập những bài văn mẫu phân tích bài thơ thương vợ của trần tế xương hay nhất

Dàn ý số 2

1. Mở bài

– Sơ lược về tác giả Xuân Diệu

– Dẫn vào phân tích 4 câu thơ đầu của Vội vàng

2. Thân bài:

*Nhưng thèm khát lạ thường cùng hai cái “tôi’ của Xuân Diệu.

– Muốn “tắt nắng”, “buộc gió” để lưu giữ cho thế cuộc những gì đẹp nhất, ý thức được sự quý giá, vẻ đẹp của nắng xuân của hương hoa cỏ.

– Sự xuất hiện của cái tôi ngông cuồng, thách thức cả vũ trụ hòa quyện với cái tôi hồn nhiên, yêu đời mang lại một hồn thơ Xuân Diệu rất riêng.

* Bức tranh thiên nhiên mùa xuân:

– thi sĩ cảm nhận mùa xuân thông qua nhiều giác quan, để đưa ra những nét vẽ trung thực và sống động và cũng có một sự logic nhất định.

Xem Thêm : Phân tích khổ 2 bài Từ ấy hay nhất (8 Mẫu + Dàn ý)

– Điệp khúc “Này đây…” khiến người độc liên tưởng tới một khúc ca đắm say, vui tươi.

– Bức tranh mùa xuân của Xuân Diệu được gợi lên từ những cảnh sắc hết sức thông thường nhưng lại mang vẻ đẹp tràn trề sức sống:

  • Hình ảnh ong, bướm cùng mật ngọt, gam màu rực rỡ của muôn loài hoa phối hợp với cái màu xanh rì tươi mới của đồng nội cỏ, sự mềm mại uyển chuyển của “cành tơ phơ phất”, sự rộn ràng, mê ly trong “khúc tình si” của cặp yến oanh.
  • “ánh sáng chớp hàng mi” khiến người đọc có rất nhiều liên tưởng về một thứ ánh sáng tuyệt diệu, dịu dàng bao trùm khắp không gian.

3. Kết bài:

Nêu cảm nhận cá nhân.

Phân tích 4 câu đầu bài Vội vàng – Mẫu 1

Xuân Diệu là một trong những thi sĩ mới nhất trong những thi sĩ mới với hồn thơ tiêu biểu cho tiếng nói thiết tha, tình yêu cuộc sống, con người và rộn rực khát khao giao cảm với đời. Thơ Xuân Diệu tinh tế, gợi cảm, độc đáo trong chất liệu cũng như trong văn pháp thi ca. “Vội vàng” không chỉ là thi phẩm đặc sắc nhất trong tập thơ Thơ – bài thơ đầu tay Xuân Diệu dành tặng cho thế gian mà còn là bài thơ hay nhất cả cuộc sống sáng tác của ông. Bài thơ vừa như một nguồn xúc cảm trào dâng vừa là tuyên ngôn sống của một thi sĩ thèm khát yêu đời. 4 câu đầu là đoạn thơ hay nhất thể hiện tình yêu thiết tha, niềm đắm say mãnh liệt của thi nhân với cuộc sống tươi đẹp nơi trần thế.

Ngay từ những dòng thơ đầu Xuân Diệu đã không ngần ngại mà bộc lộ cái niềm thèm khát mãnh liệt của mình giữa thế cuộc.

“Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất;
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi”.

Đó là những thèm khát có phần ngông cuồng và táo tợn, đúng với cái cá tính của Xuân Diệu. thi sĩ muốn “tắt nắng”, muốn “buộc gió”, muốn đi trái lại với quy luật của đất trời, bởi trên tất cả Xuân Diệu ý thức được rằng, chẳng có màu nắng nào đẹp bằng nắng của mùa xuân, cũng chẳng có gì thanh mát, tuyệt vời như hương hoa cỏ thoảng đưa trong gió biếc. Thế nên ông nuối tiếc lắm, nếu như như nắng tàn phai, nếu như như gió cuốn hết hương hoa ngọt ngào, thì còn đâu cái mùa xuân tươi đẹp, xinh xẻo – thứ mà ông vẫn hằng trông đợi, thèm khát và níu giữ cả thế cuộc bằng tất cả đắm say, tha thiết nữa.

Chính vì vậy, thi sĩ đã bộc lộ cái khát khao cháy bỏng được đi trái lại với quy luật khó tính của tạo hóa, vượt lên trên tầm vóc của đất trời vũ trụ để lưu lại cho đời những thứ tuyệt vời, tốt đẹp nhất. Ấy là màu nắng nhàn nhạt, êm dịu đượm sắc xuân, ấy là hương thơm diệu kỳ của muôn đóa hoa rực rỡ, đại diện cho một trời xuân đang nở rộ. Mà chính ra là Xuân Diệu đang cố “tắt nắng đi”, đang muốn “buộc gió lại” để hòng ôm ấp lấy chúng mà thưởng thức một mình, chứ đã nghĩ tới người nào gì cho cam! Xuân Diệu chính là thi sĩ có cái lòng “ích kỷ” kỳ lạ thường như thế, đi tranh giành, thèm khát thứ mà hậu thế chẳng mấy người để mắt một cách cuống quýt và vội vã, khiến người ta thương mà không trách được. Có thể nói rằng, ở trong bốn câu thơ đầu người ta thấy nổi lên hai cái “tôi” rất thú vị, một cái tôi ngông cuồng, mạnh mẽ dám thách thức cả tạo hóa, đất trời để đạt được khát vọng tư nhân. Và một cái tôi cũng rất đỗi thơ ngây, hồn nhiên như một đứa trẻ, xốc nổi và có những mộng tưởng rất đỗi hoang đường, nhưng lại rất trẻ trung và tràn trề sức sống. Tổng hòa hai cái tôi tưởng dường như riêng biệt ấy lại mang lại cho thi sĩ một chân dung riêng, một màu sắc riêng trong toàn cầu thi ca vốn lắm kẻ nhân tài này.

Tình yêu thiên nhiên một tình cảm muôn thuở của người nghệ sĩ như sự cảm nhận của Xuân Diệu — thi sĩ “mới nhất trong những thi sĩ mới” (Hoài Thanh) thật lạ. nhường nhịn như mọi giác quan của thi sĩ đều run lên đón nhận mọi âm thanh, mọi sắc màu, đón nhận cái hữu hình và cả cái vô hình vương vấn của tạo hóa. Từ ý nguyện dẫn tới hành động, ý nguyện giữ mãi cuộc sống, để tận hưởng cuộc sống. Điều đó thể hiện nhiệt tình sống của tác giả khi chợt tới mùa xuân.

Phân tích 4 câu đầu Vội vàng – Mẫu 2

Nói về Xuân Diệu, thi sĩ Thế Lữ từng chia sẻ: ” Xuân Diệu là một người của đời, một người ở giữa loài người. Lầu thơ của ông xây trên đất của một tấm lòng trần gian”. Thực vậy, đọc thơ Xuân Diệu, ta thấy cái đẹp ông cảm nhận được đều hiện có ở chốn trần gian này, đẹp và sắp gũi lắm. Đằng sau những cái đẹp ấy, ta ngẫm ra những triết lí, những lời nhắn nhủ mà thi sĩ gửi gắm rất khéo, rất tinh tế. Đọc bài thơ “Vội vàng” của ông, ta có thể cảm nhận được rõ điều đó. Bốn câu thơ trước hết của bài đã, đang và sẽ vẫn mãi lưu lại trong tâm hồn người đọc nhiều dấu ấn.

Xúc cảm vội vàng nhường nhịn như đã được thể hiện ở 4 câu trước hết của bài thơ. Khổ thơ năm chữ duy nhất trong bài thơ mà phần lớn là những câu thơ tám chữ. Thể loại thơ tám chữ gợi cho ta nghĩ tới cách nói vốn có của ca trù và cách sử dụng của Xuân Diệu cùng thể hiện một nét mới của thơ mới. Còn cách đặt những câu thơ ngắn trường hợp này làm nên giọng điệu gấp gáp giống như một khá thở tất tả của một con người đang tràn đầy xúc cảm.

Mặt khác, Xuân Diệu đã đặt ở trước hết những câu lẻ hai chữ “tôi muốn”, và chủ đề trữ tình tức khắc xuất hiện. thi sĩ thể hiện cái tôi công khai, ngang nhiên không trốn tránh hay giấu giếm, cái tôi đầy thách thức, đi trái lại với thơ ca trung đại, nơi rất ít dám thể hiện cái Tôi. Cách thi sĩ công nhiên khiêu khích thẩm mĩ thơ của thời đại trước, chính là để thể hiện cái tôi trong một thèm khát lớn lao, cái tôi muốn đoạt quyền tạo hoá để làm những việc mà chỉ tạo hoá mới làm được như “ tắt nắng đi “ và “buộc gió lại “.

Một ước muốn kì lạ của thi sĩ. ấy là ước muốn quay ngược qui luật tự nhiên – một ước muốn không thể:

Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi

Muốn “tắt nắng”, muốn “buộc gió” thật là những thèm muốn kì dị, chỉ có ở thi sĩ. Nhưng làm sao cưỡng được qui luật, làm sao có thể vĩnh viễn hoá được những thứ vốn ngắn ngủi mỏng mảnh ấy? Cái thèm muốn lạ thường kia đã hé mở cho chúng ta một lòng yêu xốc nổi vô bờ với cái toàn cầu thắm sắc đượm hương này.

Nhưng trong cách diễn đạt của thi sĩ thì “tắt nắng” và “buộc gió” không phải là ý muốn cuối cùng, vì những câu chẵn của khổ thơ đều khởi đầu bằng một chữ “cho”.

Cho màu đừng nhạt mất,
……
Cho hương đừng bay đi.

Khát vọng ngông cuồng kia cũng xuất phát từ mong muốn giữ lại cái đẹp đẽ cho sự sống. Những câu thơ gợi cảm giác lo lắng rằng cái đẹp sẽ giảm hương sắc đi, màu nắng sẽ bớt rực rỡ nếu như nắng cứ toả, và làn hương kia sẽ bớt nồng nàn nếu như gió cứ bay. Nhưng mong muốn càng trở nên thiết tha hơn khi thi sĩ sử dụng tới hai lần chữ “đừng” – chứa đựng một nguyện vọng thiết tha. Từng chữ một của bốn câu thơ đều nói lên nỗi ham sống tới vô bờ, tột cùng tới trở nên cuồng si, tham lam, muốn giữ lại cho mình và cho đời vẻ đẹp, sự sống ở trong tạo vật.

Trong quan niệm của người xưa, đời là chốn bụi trần, là bể khổ. đó là lý do vì sao lánh đời nhiều khi đã trở thành một cách sống mà cả tôn giáo lẫn văn học đều chủ trương vẫn gọi con người trên hành trình đi tìm sự an lạc tâm hồn. Cũng không phải ngẫu nhiên, đạo Phật tô đậm vẻ đẹp của cõi Niết bàn, coi tây thiên cực lạc, văn học cổ Trung Quốc cũng như văn học trung đại Việt Nam đều đề cao tâm lý hoài cổ, phục cổ, khuyến khích xu thế tìm về với những trị giá trong quá khứ vàng son một đi không trở lại như đi tìm một thiên đường đã mất. Xuân Diệu và thế hệ những người như ông đã phát hiện ra những điều khác biệt.

nhẹ nhõm mà sâu sắc, những bức thông điệp mà thi sĩ Xuân Diệu gửi gắm qua hình ảnh thơ, ngôn từ sống động, giàu sức gợi đã để lại trong tâm trí người đọc nhiều ấn tượng khó phai. Qua 4 câu thơ đầu bài, phải chăng có rất nhiều người đọc càng thêm yêu thơ Xuân Diệu và trân quý hơn những tác phẩm của ông và đặc biệt ngưỡng mộ, khâm phục cái tài, cái tinh tế của người nghệ sĩ này.

Phân tích 4 câu thơ đầu Vội vàng – Mẫu 3

Viên Mai từng nói “Làm người thì không nên có cái cái tôi. Nhưng làm thơ thì không thể không có cái tôi”. Đúng vậy, nếu như như không tìm cho mình một lối đi khác biệt hay một sở thích riêng thì tác phẩm của họ sẽ không thể vượt qua được sự băng hoại của thời gian. Nền thơ Mới lãng mạn 1930-1945 là dàn xướng ca của cái tôi. Ở đó, Xuân Diệu vượt trội với danh hiệu “mới nhất trong những thi sĩ mới”. Người đọc có thể thấy ngay điều này trong vỏn vẹn 4 câu thơ ngắn đầu bài thơ “Vội vàng”:

“Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi”

Xuân Diệu (1916-1985) có bút danh Trảo Nha. là thi sĩ có sự hòa quyện giữa đức tình chuyên cần, hăng say lao động của quê cha Hà Tình nghèo túng và tâm hồn nồng nàn tha thiết của gió biển Quy Nhơn quê mẹ. thế cuộc Xuân Diệu sống, lao động và cống hiến hết mình. Xuân Diệu là người yêu đời, ham sống, có nhận thức sâu sắc về trị giá tuổi xanh và thời gian. do vậy, Xuân Diệu nhường nhịn như bị rơi vào khủng hoảng khi nhận thức rõ cái tôi đơn chiếc của trí thức tiểu tư sản trong thời đại quốc gia bị thực dân đô hộ. Chỉ với 4 câu thơ ngắn trong bài “Vội vàng”, người đọc sẽ thấy hết những điều đó.

Đoạn thơ đầu trong một bài thơ tự do, Xuân Diệu chọn lựa thể thơ ngũ ngôn ngắn gọn, xúc tích và bao quát cảm hứng toàn bài. Đoạn thơ có thể coi là ước vọng của cả đời Xuân Diệu, cho dù nó có phần hoang đường, kì lạ.

“Tôi muốn tắt nắng đi”
“Tôi muốn buộc gió lại”

Hau chữ “tôi muốn” như một tuyên ngôn của cái tôi tự tin và đầy tự trọng trước thế cuộc này. Với cách đưa đại từ “tôi” lên trước hết phối hợp với từ “muốn”, Xuân Diệu sắp như đã lật nhào mọi quy phạm khắc nghiệt của nền thơ ca trung đại trước đó.

Thơ ca trung đại chỉ bàn tới việc nước, việc đại sự liên quan tới tồn vong dân tộc. Có chăng chút phong cách tư nhân cũng chỉ dám nép mình sau chữ “ta” chung. Song, những thi sĩ mới và ngay cả Xuân Diệu, tính phi ngã ấy đã bị phá vỡ hoàn toàn.

Cái tôi ấy bàn tới việc gì lớn lao? Đó là thèm khát được “tắt nắng” và “buộc gió”. Thi sĩ như đang vươn mình đoạt quyền năng của tạo hóa, thay đổi mọi quy luật vũ trụ. Đôn-ki-hô-tê xưa còn tưởng mình hạ gục cả quái vật gió nhưng rốt cuộc đó chỉ là cái “cối xay”. Xuân Diệu cũng vậy, người lại có cái thèm khát quá mức hoang đường. Nắng và gió thuộc về trời cao, nó không bị hạn chế hay nghiêm cấm băng bất kì một thứ quyền lực nào. Vậy mà thi sĩ muốn “tắt”, “buộc”. Hai động từ mạnh càng như tăng thêm vẻ hăm hở, tự tin của tác giả.

Song, khác với Đôn-ki-hô-tê, nguyên do của khát vọng hoang đường ấy lại hoàn toàn có căn cứ:

“Cho màu đừng nhạt mất”
“Cho hương đừng bay đi”

Hóa ra, lí do rất đơn thuần. Xuân Diệu – thi sĩ của mùa xuân, tình yêu, tuổi xanh và thời gian. Một “ông hoàng thơ tình” đang lo lắng. thi sĩ sợ màu nắng sẽ mất tươi, hoa nở sẽ sớm tàn, hương sắc sẽ sớm phai. Xuân Diệu càng yêu tha thiết thì càng lo sợ sẽ mất đi. Cho nên người mới ham hố sống “vội vàng”, cuống quýt. Hai chữ “đừng” như nguyện vọng thiết tha của chàng thi sĩ: muốn giữ trọn vẹn hơn vẻ đẹp của thế cuộc, tận hưởng trọn vẹn hơn thanh sắc vị cuộc sống này khi còn có thể.

Xem Thêm : Top 6 bài Cảm nhận khổ 1 Tràng Giang hay nhất

Tóm lại đoạn thơ lục ngôn súc tích, ngắn gọn, độc đáo và sáng tạo đã lột tả hết mọi tâm tình của một chàng thi sĩ ý thức sâu sắc về quy luật thế cuộc. Chính nhận thức mới mẻ và quan niệm sống “giao cảm” hết mình với đời đã làm nên một phong cách Xuân Diệu mới mẻ và táo tợn.

Bốn câu đầu bài thơ “Vội vàng” mang một tí bất thần, một tí phi lí, một tí đáng yêu của chân dung thi sĩ Xuân Diệu. Đoạn thơ đã hé mở một tâm hồn yêu xốc nổi, sống gấp gáp và thèm khát vô bờ với toàn cầu thắm sắc đượm hương sẽ được cụ thể hóa trong toàn bộ phần sau bài thơ.

Phân tích 4 câu thơ đầu Vội vàng – Mẫu 4

Ngay từ buổi đầu bước chân vào làng thơ, Xuân Diệu nhường nhịn như đã tự chọn lựa cho mình một lẽ sống: sống để yêu và tôn thờ Tình yêu! Phụng sự bằng trái tim yêu nồng nàn, bằng cuộc sống say mê và bằng việc “hăm hở” làm thơ tình! Nhắc tới Xuân Diệu, sẽ thật là thiếu sót nếu như không kể tên “Vội vàng”, “Đây mùa thu tới”, và “Thơ duyên” trong tuyển tập “Thơ thơ” – đứa con đầu lòng mà “ông hoàng thơ tình” đã tặng thưởng cho nhân gian.

Như một cái chạm tay khẽ nhẹ vào tâm hồn những người yêu thơ, thơ Xuân Diệu nhẹ nhõm và tinh tế như chính tác giả của nó, để lại trong tâm hồn người đọc một ấn tượng đậm nét và thật khó phôi pha về sự phóng túng, giàu có mà hết sức tinh tế trong đời sống nội tâm, tâm của hồn của cái “TÔI” trữ tình Xuân Diệu. Thơ Xuân Diệu như một khúc tình si say đắm ngọt ngào…thật tới từng khá thở!

Những vẻ đẹp của mùa xuân đâu chỉ của riêng Xuân Diệu. Từ nghìn năm trước, những bậc tiền bối đã có những vần thơ tràn trề về tình yêu đời với mùa xuân và cuộc sống. Nhưng yêu tới mức có những thèm muốn táo tợn và khác thường như Xuân Diệu, đó là điều thật mới mẻ, thật mãnh liệt. Đặc biệt là cái cách nói của thi sĩ. Trong thơ ca trung đại, nét vượt trội là tính phi ngã, cái tôi trữ tình thường ẩn náu sau những hình tượng thiên nhiên. Trong lúc đó, Xuân Diệu bộc lộ ý thức về cái tôi trữ tình thật táo tợn:

“Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất,
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi.”

Nói Xuân Diệu là một thi sĩ mới, quả không sai! nếu như như trong thơ ca của những thi sĩ lãng mạn ngày xưa, thiên đường là chốn bồng lai tiên giới, là nơi mây trăng gió hoa, thì trong quan niệm thơ của Xuân Diệu, cuộc sống trần gian mới thực là nơi hạnh phúc nhất, là nơi xinh đẹp và căng mọng sinh khí nhất! Thơ lãng mạn của ông luôn có một niềm say mê ngoại giới, khác giới, một niềm khát khao giao cảm với đời, một lòng ham sống mãnh liệt tới tràn đầy.

nhường nhịn như lòng yêu đời, yêu cuộc sống của ông đã biến cái thèm muốn “tắt nắng”, “buộc gió” trở nên quá táo tợn, tới độ lo lắng trước sự thay đổi của đất trời, cảnh vật…muốn ôm tất cả, muốn giữ lại tất cả thiên nhiên với vẻ đẹp vốn có của nó. Ước muốn níu giữ thời gian, chặn vòng quay của vũ trụ,đảo ngược quy luật tự nhiên, phải chăng là ông đang muốn đoạt quyền tạo hóa. Nhưng trong cái phi lí đó, vẫn có sự đáng yêu của một tâm hồn lãng mạn yêu cuộc sống. Với ông, sống là cả một hạnh phúc lớn lao, kỳ diệu, sống là để tận hưởng và tận hiến. toàn cầu này được Xuân Diệu cảm nhận như một thiên đường trên mặt đất, một bữa tiệc lớn của trần gian. thi sĩ đã cảm nhận bằng cả sự tinh vi nhất của một hồn yêu đầy thèm muốn, nên sự sống cũng hiện ra như một toàn cầu đầy xuân tình. Cái thiên đường sắc hương đó hiện ra trong “Vội vàng” vừa như một mảnh vườn tình ái, vạn vật đương lúc lên hương, vừa như một mâm tiệc với một thực đơn quyến rũ, lại vừa như một người tình đầy khơi gợi.

Có người nào đó đã nói rằng: “Xuân Diệu say đắm với tình yêu và tích cực với mùa xuân, thả mình bơi trong ánh nắng, rung động với bướm chim, chất đầy trong tim mây trời thanh sắc”:

Với bài thơ “Vội vàng”, Xuân Diệu đã phả vào nền thi ca Việt Nam một trào lưu “Thơ mới”. Mới lạ nhưng táo tợn, độc đáo ở giọng điệu và cách sử dụng từ, ngắt nhịp, nhất là cách cảm nhận cuộc sống bằng tất cả những giác quan, với một trái tim chứa chan tình yêu. “Vội vàng” đã thể hiện một giác quan nghệ thuật rất đẹp, mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Đó là lòng yêu con người, yêu thế cuộc. Đó là tình yêu cảnh vật, yêu mùa xuân và tuổi xanh… Và là thèm muốn mãnh liệt muốn níu giữ thời gian, muốn tận hưởng vị ngọt ngào của cảnh sắc đất trời “tươi non mơn mởn”. Phải chăng trời đất sinh ra thi sĩ Xuân Diệu trên xứ sở hữu tình này, là để ca hát về tình yêu, để nhảy múa trong những điệu nhạc tình si?! Thơ Xuân Diệu – vội vã với nhịp đập của thời gian.

Phân tích 4 câu thơ đầu Vội vàng – Mẫu 5

nếu như cần tìm một bài thơ bộc lộ rõ nhất về phong cách của Xuân Diệu thì đó có phải là “Vội vàng”. Thi phẩm này đã nói với chúng ta cái xúc cảm vồn vập với thế cuộc của tuổi xanh. Thơ Xuân Diệu bao giờ cũng vội vàng, cuống quýt, nó là những cung bậc rộn rực băn khoăn vì vậy mà khi vui cũng như khi buồn đều thấy nồng nàn, tha thiết. (ý Hoài Thanh)

Người ta thường nói “Vội vàng” là bản tự bạch đầy đủ nhất về phong cách sống của Xuân Diệu. Vì vậy mà tác phẩm có màu sắc luận đề, có thể diễn đạt bài văn nghị luận bằng thơ này như sau: Trần gian rất đẹp, tôi muốn giữ lấy nó. Những quy luật của thời gian của tạo hóa không để cho tuổi xanh vĩnh hằng. Cho nên muốn sống nhanh hơn trong mỗi giây, mỗi phút của thế cuộc ta cần phải sống vội vàng hơn.

Cảm nhận thời gian và tuổi xanh trôi đi không lấy lại được chính là một tư duy triết học từ hàng nghìn năm nay, nên vấn đề Xuân Diệu nêu ra trong bài thơ này không lạ. Nhưng cái mới của nó chính là sự diễn đạt bằng thơ ca qua những biến tấu của trái tim đầy xúc cảm vui buồn với thế cuộc, với tình yêu, với tuổi xanh.

Bốn câu thơ mở đầu thi sĩ xưng “tôi” và tuyên bố muốn tước đoạt cái quyền của Tạo hóa để những gì thuộc về sự sống tươi đẹp phải là vĩnh cửu.

“Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất;
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi.”

Từ ngữ “tôi muốn” được nhắc lại và đặt đầu mỗi câu thơ diễn tả tâm nguyện, nỗi khát khao được sống, được hòa mình với thiên nhiên, được thâu tóm hết những điều tốt đẹp nhất đang diễn ra ở ngoài kia. nhường nhịn như Xuân Diệu muốn đoạt đi quyền của tạo hóa. Vốn dĩ nắng, gió là những hiện tượng rất tự nhiên của tạo hóa; nhưng tác giả lại có ý định muốn “tắt nắng” và “buộc gió”. Đó là những việc rất khó khăn, mà thực ra là không thể nhưng Xuân Diệu vẫn muốn tới cháy bỏng. Động từ “tắt” và “buộc” càng khẳng định hơn nữa khát khao mãnh liệt ấy. Đây có thể xem là cái “tôi” độc đáo và đặc biệt của Xuân Diệu tạo cho người đọc một cảm giác rất riêng, rất mới. Ông muốn ôm hết xuân sắc của đời để sống, để yêu mãnh liệt hơn nữa.

thi sĩ lãng mạn người Pháp Bô-đơ-le đã từng nói “ Ôi đớn đau! ôi đớn đau! thời gian ăn cuộc sống”. Đối với ông, sự vận động của thời gian là một niềm đớn đau. Thế nhưng, trước sự vận động của thời gian Xuân Diệu chỉ thể hiện nỗi cuống quýt, vội vàng trước thời gian không đứng đợi.

Chỉ với bốn câu thơ đầu, Xuân Diệu đã thể hiện một ước muốn kì lạ tới ngông cuồng: tôi muốn tắt nắng/ tôi muốn buộc gió. Đó là những ước muốn kì lạ bởi tắt nắng, buộc gió là công việc của tạo hóa. Đối với Chế Lan Viên “ tất cả thế cuộc chỉ là vô nghĩa”, là khổ đau. Không thích mùa xuân, người thanh niên này muốn ngăn bước chân của nó bằng những gì sót lại của mùa thu trước. Những lá vàng rơi, muôn cánh hoa tàn…với cả “ý thu góp lại” tạo lên hàng rào tâm tưởng để “chắn nẻo xuân sang”.Thế nhưng ở bài “vội vàng” Xuân Diệu nhường nhịn như có thái độ khác hẳn.Thi sĩ muốn tước đoạt quyền của tạo hóa. Là bởi tắt nắng “cho màu đừng nhạt”, buộc gió”cho hương đừng bay đi”. Hóa ra trong niềm ước hết sức ngộ nghĩnh, ngông cuồng ấy thi sĩ muốn bất tử hóa cái đẹp, giữ cho cái đẹp mãi mãi lên hương tỏa sắc giữa thế cuộc này. Niềm ước muốn mang một vẻ đẹp nhân văn của một tâm hồn nghệ sĩ.

Bởi vậy tới với thơ Xuân Diệu mỗi người như được sống trong một toàn cầu khác, của thiên nhiên, của tình yêu, Xuân Diệu khuyên chúng ta hãy sống với trần gian với những gì Tạo Hóa tặng thưởng. Chúng ta không chỉ ngắm chúng mà phải sống với chúng. Hãy sống vội vàng chứ không nên chuẩn bị sống vội vàng.

Phân tích 4 câu thơ đầu Vội vàng – Mẫu 6

Xuân Diệu là thi sĩ của mùa xuân, tình yêu và tuổi xanh. Đây cũng là ba chủ đề chính trong sự nghiệp thơ ca của ông trước cách mệnh tháng Tám. Với bốn câu thơ trước hết trong bài thơ “Vội vàng”, thể hiện một cái tôi yêu đời, yêu cuộc sống tới mãnh liệt.

Có thể nói trong thơ ca trung đại ít có thi sĩ nào dám khẳng định cái tôi tư nhân của mình một cách táo tợn, và tới với phong trào Thơ mới, cái tôi Xuân Diệu đã bộc lộ một cách vô cùng độc đáo:

“Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi”.

Mùa xuân là mùa tươi đẹp nhất trong năm cũng như tuổi xanh là khoảng thời gian đẹp nhất trong thế cuộc mỗi con người. Bốn dòng thơ ngũ ngôn như lời đề từ của bài thơ, khẳng định ước muốn đoạt quyền tạo hóa của thi nhân. Xuân Diệu muốn ngăn cản bước đi của thời gian để lưu giữ những khoảnh khắc đẹp nhất, đáng nhớ nhất. Thi sĩ thèm khát giữ lại ánh nắng để “màu đừng nhạt mất”, giữ lại gió để cuộc sống luôn tràn ngập sắc hương. thèm khát “tắt nắng”, “buộc gió” thể hiện ý thức làm chủ thiên nhiên của con người.

Điều này vừa hợp lí bởi thi sĩ “yêu tha thiết cái chốn nước non lặng lẽ này” (Hoài Thanh) nhưng cũng vừa vô lý và không thể thực hiện được bởi con người làm sao có thể cưỡng lại được quy luật của tạo hóa, làm sao nắm bắt, điều khiển được những thứ vốn là mỏng manh, ngắn ngủi, không tồn tại được mãi mãi. Chúng ta chỉ có thể thực hiện được những ước muốn đó khi có phép nhiệm màu.

Đồng thời thèm khát này cũng thể hiện sự ham sống xốc nổi tới mãnh liệt và quan niệm về thời gian của ông. Thời gian tuyến tính một chiều, khi đã trôi qua rồi thì không trở lại nên thi sĩ có thèm khát giữ nắng, giữ gió để tận hưởng hết vẻ đẹp của đất trời.

Ý thơ như trào dâng theo xúc cảm ở thể ngũ ngôn đã lột tả được ước muốn tâm thành mà táo tạo của “thi sĩ mới nhất trong những thi sĩ mới” (Hoài Thanh). Đặc biệt, sự xuất hiện của chủ thể trữ tình, của cái tôi tư nhân đã thoát ra khỏi những hệ thống những quy ước, ràng buộc của văn học trung đại. Nhân vật trữ tình xưng “tôi” một cách đầy tự tin và quyết đoán.

Cái tôi tư nhân ấy không ẩn sau cái “ta” chung của cộng đồng, dân tộc mà nó đứng riêng lẻ đầy khí chất bởi với Xuân Diệu, cái tôi là lẽ sống:

“Ta là Một, là Riêng, là Thứ nhất
Không có chi bạn bè nối cùng ta”.
(Hy Mã Lạp Sơn)

Sự lặp lại về cấu trúc và phương thức ở những câu thơ 1 – 3, câu thơ 2 – 4 cùng tiết tấu câu thơ nhanh, dồn dập đã thêm một lần nữa tô đậm ước muốn đoạt quyền tạo hóa của Xuân Diệu.

Qua phân tích bốn câu thơ đầu bài Vội vàng của Xuân Diệu chúng ta đã thấy được một tâm hồn yêu xốc nổi, sống gấp gáp và thèm khát vô bờ với toàn cầu thắm sắc đượm hương sẽ được cụ thể hóa trong toàn bộ phần sau bài thơ.

Nguồn: http://grabhanoi.com
Danh mục: Lớp 11