Phân tích 2 câu cuối bài Thương vợ hay nhất (Dàn ý + bài mẫu)

Phân tích 2 câu cuối bài Thương vợ – Hai câu thơ cuối trong bài thơ Thương vợ, nhà thơ Trần Tế Xương đã bộc lộ sự phẫn uất, tự trách với cuộc đời bạc bẽo và với chính bản thân mình. Bài viết tổng hợp dưới đây sẽ giúp các bạn có thêm nhiều tư liệu tham khảo, trau dồi vốn từ biết cách phân tích 2 câu thơ kết bài Thương vợ.

Dàn ý phân tích hai câu cuối bài Thương vợ

Dàn ý số 1

I. Mở bài

Bạn Đang Xem: Phân tích 2 câu cuối bài Thương vợ hay nhất (Dàn ý + bài mẫu)

– Đôi nét về tác giả Tú Xương (Trần Tế Xương): một tác giả mang tư tưởng li tâm Nho giáo, tuy thế cục nhiều ngắn ngủi

– Thương vợ là một trong số những bài thơ hay và cảm động nhất của Tú Xương viết về bà Tú

– Giới thiệu vị trí của hai câu kết.

II. Thân bài

– Sinh sống trong xã hội nửa tây nửa ta, công danh có thể mua bằng tiền thì những con người dẫu tài năng như Tú Xương cũng phải long đong lên xuống với thi cử, công danh.

– Mãi theo đuổi tuyến đường công danh, lí tưởng lớn của thế cục mà Tú Xương đã không thể hoàn thành vai trò trụ cột của một người đàn ông trong gia đình, mọi gánh nặng con cái, gia đình vô tình đã trút hết lên đôi vai gầy yếu của bà Tú.

– Bà Tú đã không quản xuôi ngược, tảo tần với công việc kinh doanh nhiều bon chen, xô nhân tình để nuôi sống cả nhà.

– Tác giả Tú Xương đã tự chế nhạo bản thân khi đặt mình ngang hàng với bốn đứa con thơ.

– Ông đã tự giễu sự vô dụng của bản thân, đồng thời thể hiện sự trân trọng, cảm thương với cái vất vả, lam lũ của bà Tú “lặn lội thân cò”, “kiêng kỵ mặt nước”.

– Càng thấu hiểu với nỗi khổ của bà Tú bao nhiêu thì tác giả Tú Xương càng tự trách mình bấy nhiêu.

– Bằng tiếng nói đời thường, tác giả Tú Xương đã lên án xã hội phong kiến đầy bạc tình đã mang lại bao thử thách khắc nghiệt của con người.

–> Cũng chính xã hội nửa tây nửa ta ấy đã khiến Tú Xương mãi long đong với tuyến đường thi cử mà trở thành kẻ vô dụng mang gánh nặng tới cho vợ con.

– Tác giả ý thức được nỗi khổ của vợ, cũng thấy được sự thiếu sót trong trách nhiệm của bản thân đối với gia đình nên ông đã đắng cay thừa nhận mình là người chồng hờ hững.

III. Kết bài

– Khẳng định lại những nét đặc sắc tiêu biểu về nghệ thuật làm nên thành công nội dung 2 câu kết trong bài Thương vợ.

– Liên hệ, giãi bày quan niệm, suy nghĩ của bản thân về người phụ nữ trong xã hội ngày hôm nay.

Xem thêm: Tuyển tập 20+ bài văn mẫu phân tích thương vợ lớp 11 hay nhất

Dàn ý số 2

1. Mở bài

– Với thế cục ngắn ngủi chỉ khoảng 37 năm trời thế nhưng Tú Xương đã để lại một sự nghiệp thơ ca khá khổng lồ với 100 tác phẩm, ấn tượng hơn cả là trong số những tác phẩm ấy ông đã dành hẳn một đề tài để viết người vợ tào khang – bà Tú.

– Thương vợ là một trong những tác phẩm đặc sắc và cảm động nhất của Tú Xương viết về bà Tú, tình cảm ấy được bộc lộ một cách trung thực và rõ nét nhất là ở hai câu kết tự như lời “chửi” của bài thơ “Cha mẹ thói đời ăn ở bạc/Có chồng hờ hững cũng như không”.

2. Thân bài

Xem Thêm : Tuyển tập 7+ mẫu Phân tích bức tranh mùa xuân trong bài thơ Vội vàng

* Tổng quan:

– Thương vợ là một bài thơ tiêu biểu về đề tài trữ tình của Tú Xương, thơ xưa dưới quan niệm phong kiến cổ hủ, trọng nam khinh nữ thường hiếm có những tác phẩm viết về người vợ, người phụ nữ.

– Đàn ông phong kiến thường xem nỗi nặng nhọc, vất vả gánh vác gia đình của người phụ nữ là lẽ đương nhiên.

– Tú Xương là một thi sĩ vừa có Tâm lại có tài nên cái lối tư duy của ông cũng khác biệt, ông thấu hiểu được nỗi vất vả của vợ mình, và thể hiện những tình cảm yêu mến quý trọng ấy vào trong thơ ca một cách trung thực, giản dị, sắp gũi.

– Tú Xương có một sự nghiệp thơ ca khổng lồ như thế cũng có một phần công lao của người vợ kết tóc, không quản nặng nhọc chăm lo cho chồng con, không muốn chồng mình phải tham gia vào công việc lao động vất vả, bà luôn tin tưởng và khẳng định rằng chồng mình phải đứng trên sự nghiệp cầm bút mới xứng.

*Hai câu thơ cuối bài đích xác là một câu “chửi”:

– Tú Xương chửi thế cục, chửi cái xã hội thối nát tây, tàu , ta hỗn loạn, đạo đức con người trở nên tha hóa, mất tư cách, kẻ đốn mạt, không có liêm sỉ thì được ăn sung mặc sướng đè đầu cưỡi cổ quần chúng. #. Khiến cho cuộc sống của những người thực sự có tư cách, tài năng bị ép vào đường cùng, khổ sở, khiến vợ mình phải vất vả mưu sinh.

– Tú Xương chửi đời cũng là tự chửi mình, ông trách bản thân mình vô năng, chỉ biết ăn lương vợ, giương mắt nhìn vợ mình cực khổ kinh doanh kiếm từng cắc nuôi cả nhà. Đồng thời thể hiện nỗi đớn đau, xót xa của một đấng nam nhi nhưng bất lực trước thời cuộc.

– Chửi đời, chửi mình, Tú Xương còn chửi cả những ông chồng bạc tình, tinh ăn lười làm, quen thu giãn, dẫu biết vợ mình khổ cực nhưng cũng mặc kệ chẳng thông cảm, chia sẻ.

3. Kết bài

– Bài thơ Thương vợ đã thể hiện một cách sâu sắc và cảm động tình cảm thành tâm của người chồng dành cho vợ mình là bà Tú.

– Hai câu thơ cuối là những lời tâm huyết tận đáy lòng, cũng là tiếng phản kháng của Tú Xương trước thế cục đen bạc, là lời tự trách đầy đau xót, đắng cay của ông với chính bản thân, với cả những đức ông chồng tệ hại, vô dụng, để vợ phải vất vả cực nhọc cả thế cục.

Phân tích hai câu cuối bài Thương vợ – Mẫu 1

người nào cũng biết hai câu kết trong bài Thương vợ là Trần Tế Xương mượn lời bà Tú để chửi đời và chửi mình. Chính cái thời buổi nhố nhăng dở tây dở ta lúc bấy giờ đã buộc một người giỏi thơ phú văn học như ông phải long đong ở chốn trường thi. “Thi không ăn ớt vậy mà cay“, “Đau quá đòn hằn rát hơn lửa bỏng“, “Đệ nhất buồn là cái hỏng thi” …Vì hỏng thi liên tục nên Tú Xương không thể đỡ đần san sẻ cái gánh nặng gia đình với vợ. Ông đành để một mình bà “nuôi đủ năm con với một chồng”. Ông chửi cái vô trò trống của mình nhưng chỉ ngừng lại ở đó tôi e chúng ta chưa hiểu hết Tú Xương và nỗi niềm thương vợ của ông

Tú Xương không chỉ thương cái vất vả lam lũ của bà Tú “lặn lội thân cò“ “kiêng kỵ mặt nước”… mà còn sự hụt hẫng trong đời sống tình cảm của bà. Phải thành thực tới mức nào phải thấu hiểu nỗi niềm bà Tú tới mức nào thi sĩ mới hạ được hai câu độc chiêu tới tương tự. Sức nặng của bài thơ ở hai câu kết này. Với bà Tú mọi vất vả khó khăn trong việc kinh doanh làm ăn bà đều chấp nhận. Cả việc nuôi chồng nuôi con bà cũng “âu đành phận”. Bà không than phiền trách cứ gì ông. Hơn người nào hết bà biết chồng mình đang phải lo sôi kinh nấu sử thi thố với người. nếu như ông Tú có lúc nào đó hờ hững với bà thì chắc bà cũng thông cảm cũng bỏ qua.

Điều mà thi sĩ ăn năn nhất day dứt nhất cắn rứt lương tâm nhất phải chăng là ông tự cảm thấy có khi có lúc mình quả hờ hững với vợ thật. Ông vốn là người phóng túng và đa tình. Chính ông đã từng “đi hát mất ô“ chính ông đã từng buông những lời nửa đùa nửa thật:

“Chỉ e rày gió mai mưa
Lấy gì đi sớm về trưa với tình”

Chính ông đã từng nhắn với người được ông sử dụng áo bông che đầu khi trời đổ mưa:

“người nào ơi có nhớ người nào không
Trời mưa một chiếc áo bông che đầu
Nào người nào có tiếc người nào đâu
Áo bông người nào ướt khăn đầu người nào khô”.

Bởi vì vậy mà ông tự thấy mình ít nhiều hờ hững với bà Tú. Hờ hững với người “lặn lội thân cò“, “kiêng kỵ mặt nước“ để nuôi con và nuôi cả chính mình. Sự hờ hững ấy thật là đáng trách. Tú Xương thành thật thấy mình có lỗi với bà. Càng tự trách mình bao nhiêu ông càng cảm thấy thương vợ bấy nhiêu. thi sĩ hiểu rằng cái sự hờ hững ấy của ông đã làm cho bà Tú bao đêm trằn trọc thao thức khổ cực. nếu như bà Tú có bực có chửi cũng là điều tất nhiên. Ông cha từng nói ”ớt nào mà ớt chẳng cay, gái nào mà gái chẳng hay ghen chồng“. Trước đây nữ sĩ Hồ Xuân Hương đã từng chửi:

“Chém cha cái kiếp lấy chồng chung
Năm thì mười hoạ hay chăng chớ
Một tháng đôi lần có cũng không …”

Chính sự hờ hững này mà ông Tú cảm thấy mình ăn ở bạc với bà. Người ta đầu tắt mặt tối để nuôi mình nuôi con mà mình lại vẩn vơ tơ tưởng tới người khác là ăn ở bạc chứ còn gì nữa! Cái vô trò trống không giúp được gì cho vợ vì phải lo dùi mài đèn sách chưa hẳn đã là ăn ở bạc. Ăn ở bạc ở đây chính là sự bạc tình bạc nghĩa. Tú Xương tự cảm thấy mình là kẻ đáng chê trách đáng phê phán.

Thời Tú Xương chuyện đàn ông năm thê bảy thiếp đang còn là chuyện thông thường. Huống gì thi sĩ lại là người phóng túng và đa tình. Việc ông làm thơ tặng người nào đó cũng là chuyện thường thấy ở không ít những thi sĩ từ xưa tới nay. Tiên sinh Tản Đà còn làm thơ tặng những người tình nhân không quen biết làm thơ trêu ghẹo cả chị Hằng và thao thức bởi người nữ giới đi chung một chuyến tàu “người nào về để nhớ để sầu cho người nào“. Nhưng có nhẽ chỉ có Tú Xương là thành thật thú nhận sự hờ hững của mình đối với vợ.

Theo tôi từ “hờ hững” là từ đắt nhất trong toàn bộ bài thơ vì nó chứa đựng rất nhiều hàm ý. Hiểu được nhu cầu tình cảm hết sức chính đáng của bà Tú nói riêng và phụ nữ nói chung là một khía cạnh của trị giá nhân văn. “Có chồng hờ hững cũng như không” đâu chỉ là tiếng lòng của bà Tú mà đó cũng là tiếng lòng của tất cả những người phụ nữ trên thế gian này.

“Có chồng hờ hững cũng như không” cũng là lời cảnh báo của Tú Xương tới tất cả những đức ông chồng đa tình và lãng tử như ông: Hãy quan tâm tới đời sống tình cảm của phụ nữ! Đó vừa là thông điệp vừa là một trong những bí quyết hết sức quan trọng để giữ vững hạnh phúc gia đình.

Phân tích hai câu kết bài Thương vợ – Mẫu 2

Trần Tế Xương (1870-1907), thường hay gọi là Tú Xương, quê ở Nam Định, sinh tiền là người học rộng tài cao, có chí nhưng lại không gặp may mắn trong tuyến đường công danh. Vì bất khoái chí trong chuyện học hành thi cử nên ông Tú thường lấy việc sáng tác văn học làm thú vui để đỡ đi nỗi chán ngán, day dứt. Thơ văn của ông là sự phối hợp, lồng ghép giữa những yếu tố trữ tình, trào phúng và hiện thực sâu sắc, đôi lúc người ta thường ví đôi mắt nhìn của ông Tú và những tác phẩm của ông chính là cuốn nhật ký đặc sắc về một thời đại mà xã hội rối ren Tây, Tàu, Ta lộn lạo. Với thế cục ngắn ngủi chỉ khoảng 37 năm trời thế nhưng Tú Xương đã để lại một sự nghiệp thơ ca khá khổng lồ với 100 tác phẩm, ấn tượng hơn cả là trong số những tác phẩm ấy ông đã dành hẳn một đề tài để viết người vợ tào khang – bà Tú. Trong số đó, bài thơ Thương vợ là một trong những tác phẩm đặc sắc và cảm động nhất của Tú Xương viết về bà Tú, tình cảm ấy được bộc lộ một cách trung thực và rõ nét nhất là ở hai câu kết tự như lời “chửi” của bài thơ “Cha mẹ thói đời ăn ở bạc/Có chồng hờ hững cũng như không”.

Thương vợ là một bài thơ tiêu biểu về đề tài trữ tình của Tú Xương, thơ xưa dưới quan niệm phong kiến cổ hủ, trọng nam khinh nữ thường hiếm có những tác phẩm viết về người vợ, người phụ nữ. Phái nam nhân thường thường giam mình trong một lối mòn suy nghĩ rằng người vợ phải tam tòng tứ đức, đã theo chồng thì việc chịu gian lao, cực nhọc phục dịch, nâng túi sửa khăn cho người chồng đã là điều đương nhiên, có mệt có khổ âu cũng là thường tình, không việc gì phải trằn trọc, thay vào đó cái họ trằn trọc thường cao xa, vượt khỏi cuộc sống tầm thường. Nhưng tới Tú Xương thì lại khác, không phải vì ông vô công rỗi nghề, vì ăn lương vợ mà ông phải viết thơ, viết văn để truyền tụng vợ, mà chính xuất phát từ tình yêu thương và lòng trân trọng vô hạn của một người chồng dành cho người vợ tào khang của mình. Xuất phát từ ý thức về thế cục, ý thức về những nỗi vất vả gian lao của vợ, mà cái thế cục khốn nạn đã không cho ông có thể san sẻ với bà Tú, để cả nhà với bảy mồm ăn đè nặng lên đôi vai một mình bà Tú. Phải xác nhận rằng, Tú Xương có một gia tài thơ ca khổng lồ tới hơn trăm bài như thế, một phần lớn nhà nhờ công lao của vợ ông, ông có thể thiếu may mắn trong tuyến đường công danh, thế nhưng trái lại ông trời đã cho ông một người vợ thảo hiền rất mực, bà tôn trọng, thương yêu, hy sinh vì chồng con rất mực. Dẫu sức ép cơm áo đang trĩu nặng trên vai nhưng bà Tú cũng không muốn chồng mình rời khỏi nghiệp bút nghiên để lao vào cuộc sống lao động vất vả, bà vẫn muốn ông là một tú tài được thỏa sức với nghiệp văn học, không phải chịu nhiều gian lao. Tấm lòng ấy của vợ, Tú Xương nhìn thấy một cách rõ ràng, ông không vô tình gạt sang một bên hay giấu giếm ở trong lòng để giữ tự trọng của một người đàn ông phong kiến, mà trái lại ông đưa hết những tình cảm ấy vào thơ văn của mình, bằng ngôn từ giản dị, trung thực, đôi lúc có chỗ đanh đá, ngoa ngoắt, nhưng đó lại mới đúng là đặc sắc thơ văn Tú Xương, trữ tình, hiện thực và trào phúng luôn đan xen với nhau.

Xem Thêm : Phân tích bài thơ Nhớ đồng của Tố Hữu (Dàn ý + 4 mẫu)

Hai câu cuối trong bài Thương vợ của Tú Xương, đích xác nghe giống một câu “chửi”.

“Cha mẹ thói đời ăn ở bạc
Có chồng hờ hững cũng như không”

“Cha mẹ” ở đây không phải có ý trách móc gì phụ mẫu, chẳng qua là Tú Xương thương vợ khổ cực quá, ông tức cho cái thói đời nhiễu nhương rối loạn, không cho nổi ông một tuyến đường công danh sáng lạn, không để ông vung hết cái tài của mình, mà bấy nhiêu lâu thi thố cũng chẳng ăn người nào, vẫn chỉ một kiếp tú tài bé con. Giá như thời buổi Nho học còn thịnh, cỡ tú tài cũng khấm khá, cũng có thể gõ đầu vài lớp trẻ, thế nhưng đời bạc, phận cũng bạc theo ông lại sinh ra đúng cái buổi Tây, Tàu trà trộn làm bát nháo đi cái nền nếp văn hóa lâu đời của quốc gia. Xã hội phong kiến suy vong, Nho học suy vong, những bậc trí thức đương thời cũng chán ngán lui về chốn thôn quê, không màng thế sự, bởi khi ấy đạo đức xã hội xuống cấp, đồi tệ, tư cách con người biến dạng, họ sẵn sàng vứt bỏ liêm sỉ, đạo đức giày xéo lên nhau mà chuộc lợi, ăn sung mặc sướng. Còn những người có tâm, có tài như Tú Xương lại phải chịu cái kiếp để bọn ô hợp đè đầu cưỡi cổ, phải chịu cảnh lực bất tòng tâm. Thử hỏi có thể không uất ức, không buông một tiếng chửi cái “thói đời ăn ở bạc” được hay không?

Tiếng chửi đời ấy, cũng là tiếng tự chửi mình của Tú Xương, ông tự trách mình bất tài, vô dụng không thể san sẻ bớt gánh nặng cho vợ, mà chỉ biết làm một người chồng ngày ngày ăn lương vợ, giương mắt nhìn vợ mình chịu biết bao nặng nhọc. tương tự bà Tú đúng như lời Tú Xương nói “Có chồng hờ hững cũng như không”, dưới chế độ phong kiến, đạo lí vẫn là người chồng gồng gánh việc mưu sinh, là trụ cột của cả nhà, còn người vợ có trách nhiệm tề gia nội trợ, nuôi dạy con cái, thượng đế sinh ra đàn ông và nữ giới thực tế cũng đã có ý như thế rồi. Thế nhưng trong gia đình của Tú Xương thì lại khác, một mình bà Tú gánh cả hai gánh nặng ấy trên vai, bà không nỡ để chồng đi làm thuê cho bè lũ tay sai, cho quân xâm lược mà ông vốn ghét cay ghét đắng, bà cũng chẳng yên tâm để ông bếp nước, con cái, thế là bà ôm tất. Ý thức được hoàn cảnh gia đình, Tú Xương lại càng thêm tự trách, càng thêm đớn đau và căm ghét cái xã hội đẩy đưa, đốn mạt lúc bấy giờ.

Nhưng phải chăng Tú Xương chỉ chửi đời, chửi mình? Tú Xương còn chửi cả những kẻ giống mình nữa, ông chửi những kẻ bạc tình, tinh ăn lười làm, thích thu giãn, coi vợ là người ăn kẻ ở, phải phục dịch cho những thói ăn chơi, thu giãn của mình. Chửi những ông chồng, những kẻ đốn mạt, nỡ vứt lên đôi vai người vợ kết tóc những gánh nặng chất chồng, nhưng lại chẳng có lấy một sự day dứt, thương cảm, không biết tôn trọng yêu quý vợ mình, để những người phụ nữ xấu số ấy phải chịu biết bao đắng cay, khổ cực của thế cục. tương tự đúng với cái câu “Có chồng hờ hững cũng như không” thật, chẳng bằng họ không lấy chồng có khi thế cục lại đỡ vất vả.

Bài thơ Thương vợ đã thể hiện một cách sâu sắc và cảm động tình cảm thành tâm của người chồng dành cho vợ mình, dẫu rằng ông không cho bà được một cuộc sống sung túc, êm đềm thế nhưng cách mà ông tôn trọng, yêu thương bà Tú khiến bà có một chỗ dựa ý thức vững chắc, là động lực để bà Tú tiếp tục quyết tâm vì gia đình, điều ấy khiến người ta thật ngưỡng mộ. Hai câu thơ cuối là những lời tâm huyết tận đáy lòng, cũng là tiếng phản kháng của Tú Xương trước thế cục đen bạc, là lời tự trách đầy đau xót, đắng cay của ông với chính bản thân, với cả những đức ông chồng tệ hại, vô dụng, để vợ phải vất vả cực nhọc cả thế cục.

Phân tích 2 câu kết bài Thương vợ – Mẫu 3

Trần Tế Xương (bút danh là Tú Xương) là thi sĩ trào phúng nổi tiếng, có nhẽ là thi sĩ trào phúng đặc sắc nhất trong nền văn học của nước nhà. Thơ trào phúng, châm biếm, đả kích của Tú Xương sở dĩ được rất nhiều người yêu thích vì có tính chất trữ tình (trong tiếng cười có nước mắt). Và “Thương vợ” tiêu biểu cho dòng thơ trữ tình của Tú Xương.

Trong đó, ở 2 câu thơ cuối, thể hiện rõ tình yêu thương vợ của ông Tú

“Cha mẹ thói đời ăn ở bạc
Có chồng hờ hững cũng như không”

Đây là tiếng chửi của chính ông Tú dành cho mình như muốn nỗi lòng trong ông vơi bớt đi. Do quá bức bối nên ông sử dụng lời của bà để tự chửi bản thân mình. Là chồng đáng lý ra phải chở che đồng hành cùng vợ nhưng ông lại ăn bám và sống vô lo. Ông đã tự cho mình là kẻ bạc tình, vô trách nhiệm. Sợ hờ hữu của chính ông khiến bà Tú khổ cực hơn rất nhiều. Cuộc sống có chồng của bà cũng như không.

Hỏi ra quan ấy ăn lương vợ
Đem chuyện trăm năm trở lại bàn.

(Quan tại gia)

Thơ Tú Xương cay độc mà thành tâm, trào phúng mà trữ tình, phong lưu mà chung thủy, chửi đời mà chửi mình, cười mình mà khóc mình, trong nỗi đau công danh long đong, trong nỗi đau thân phận, trong nỗi đau cùng đường tuyệt lối của cảnh cơ hàn.

từ đó, chúng ta sẽ thấy được hiện thực bấy giờ, con người không quá coi trọng người phụ nữ, xem nhẹ tình cảm và chỉ trọng danh vọng, tiền tài.

tiếng nói bình dị hết sức tự nhiên và đầy xúc cảm. Đây là một trong những nét đặc sắc riêng biệt trong thơ của Tú Xương. Đồng thời, tác giả còn vận dụng hình ảnh con cò trong dân gian để thể hiện hình tượng bà Tú.

Ngoài ra, chúng ta còn cảm nhận được giọng điệu hết sự trân trọng, ngợi ca của tác giả dành cho vợ. Ẩn chứa đằng sau là sự tự trách và nỗi niềm của chính tác giả.

Qua phân tích 2 câu thơ cuối Thương vợ chúng ta cảm nhận được rõ phong cách nghệ thuật thơ Tú Xương cho dù nghiêm sang trọng nhưng vẫn khôi hài, tự trào. Thông qua bài thơ người đọc như nhận thấy được một sự thành tâm thấm thía của Tú Xương về thế cục về thời cuộc mà ông sống.

Phân tích 2 câu cuối bài Thương vợ – Mẫu 4

Bài thơ “Thương vợ” không chỉ thể hiện tình thương, sự trân trọng của thi sĩ Trần Tế Xương với sự tảo tần, hi sinh của bà Tú mà còn là lời tự giễu, chê trách chính bản thân thi sĩ khi thân nam nhi nhưng lại không thể hoàn thành trách nhiệm với gia đình mà mãi long đong với tuyến đường công danh, mang lại gánh nặng cho đôi vai gầy yếu của vợ. Nỗi bất bình với thời thế, lời tự trách đối với sự hờ hững của bản thân được tác giả Trần Tế Xương thể hiện rõ nét qua hai câu thơ cuối của bài thơ:

“Cha mẹ thói đời ăn ở bạc
Có chồng hờ hững cũng như không”

Sinh sống trong xã hội nửa tây nửa ta, công danh có thể mua bằng tiền thì những con người dẫu tài năng như Trần Tế Xương cũng phải long đong lên xuống với thi cử, công danh. Ông đã từng nhiều lần thể hiện nỗi đắng cay với nghiệp công danh đầy trắc trở của bản thân “Thi không ăn ớt vậy mà cay” hay “Đau quá đòn hằn rát hơn lửa bỏng”.

Mãi theo đuổi tuyến đường công danh, lí tưởng lớn của thế cục mà Tú Xương đã không thể hoàn thành vai trò trụ cột của một người đàn ông trong gia đình, mọi gánh nặng con cái, gia đình vô tình đã trút hết lên đôi vai gầy yếu của bà Tú. Để lo cho gia đình, chồng con bà Tú đã không quản xuôi ngược, tảo tần với công việc kinh doanh nhiều bon chen, xô nhân tình “quanh năm kinh doanh ở mom sông” cùng với gánh nặng gia đình đổ lên đôi vai gầy yếu “nuôi đủ năm con với một chồng”.

Tác giả Tú Xương đã tự chế nhạo bản thân khi đặt mình ngang hàng với bốn đứa con thơ. Ông đã tự giễu sự vô dụng của bản thân, đồng thời thể hiện sự trân trọng, cảm thương với cái vất vả, lam lũ của bà Tú “lặn lội thân cò”, “kiêng kỵ mặt nước”. Tuy gánh trên vai mọi gánh nặng nhưng bà Tú không hề than vãn, trách móc số phận mà chấp nhận toàn bộ gian lao về mình chỉ mong mang lại cuộc sống lo đủ cho chồng con.

Càng thấu hiểu với nỗi khổ của bà Tú bao nhiêu thì tác giả Tế Xương càng tự trách mình bấy nhiêu. tới hai câu thơ cuối của bài thơ, tác giả đã thể hiện sự phẫn uất trước cái bạc tình của thế cục, trước sự vô dụng của bản thân:

“Cha mẹ thói đời ăn ở bạc
Có chồng hờ hững cũng như không”

Bằng tiếng nói đời thường, tác giả Tế Xương đã lên án xã hội phong kiến đầy bạc tình đã mang lại bao thử thách khắc nghiệt của con người. Cũng chính xã hội nửa tây nửa ta ấy đã khiến Tú Xương mãi long đong với tuyến đường thi cử mà trở thành kẻ vô dụng mang gánh nặng tới cho vợ con. Lời chửi của Tế Xương gợi liên tưởng tới lời chửi đầy chua chát của Hồ Xuân Hương trước cảnh chung chồng:

“Chém cha cái kiếp lấy chồng chung
Năm thì mười họa hay chăng chớ
Một tháng đôi lần có cũng không”

Vì mải theo đuổi nghiệp công danh, Tế Xương trở thành người chồng hờ hững, tác giả ý thức được nỗi khổ của vợ, cũng thấy được sự thiếu sót trong trách nhiệm của bản thân đối với gia đình nên ông đã đắng cay thừa nhận mình là người chồng hờ hững “có chồng hờ hững cũng như không”.

Hai câu thơ cuối của bài thơ đã thể hiện được nỗi bất bình của thi sĩ Tế Xương đối với thế cục bạc tình, tự giễu bản thân khi chưa hoàn thành được trách nhiệm với gia đình, thân làm nam nhi nhưng lại để vợ bươn chải với cuộc sống lam lũ vất vả. Bài thơ cũng thể hiện được tấm lòng đáng trân trọng của con người đầy tình nghĩa của Tế Xương.

Lời kết 

Trên đây là tuyển tập những bài văn phân tích hai câu thơ cuối bài thơ Thương vợ của tác giả Trần Tế Xương, hy vọng bài viết sẽ giúp các em học sinh có thể tổng hợp kiến thức để hoàn thiện kỹ năng, xây dựng cho mình cách viết một bài văn phân tích hay, độc đáo.

Nguồn: https://grabhanoi.com
Danh mục: Văn mẫu lớp 11