Phân tích Yêu và đồng cảm của Phong Tử Khải hay nhất

Văn mẫu lớp 10: Phân tích Yêu và đồng cảm của Phong Tử Khải là tài liệu vô cùng hữu ích mà GrabHanoi muốn giới thiệu tới quý thầy cô cùng những bạn học sinh lớp 10 tham khảo.

Phân tích Yêu và đồng cảm là một chủ đề đơn thuần với những bạn học sinh, tuy nhiên vì nó sắp gũi mà nhiều bạn không biết viết từ đâu. Chính vì vậy việc triển khai và sắp xếp nội dung ý tưởng phải thật hợp lý, mạch lạc. nếu như như những bạn lớp 10 vẫn còn đang băn khoăn chưa biết cách làm thì hãy tham khảo bài văn mẫu phân tích Yêu và đồng cảm, trong bài viết dưới đây nhé. không những thế những bạn xem thêm tóm tắt bài Yêu và đồng cảm.

Bạn Đang Xem: Phân tích Yêu và đồng cảm của Phong Tử Khải hay nhất

Phân tích Yêu và đồng cảm của Phong Tử Khải

“văn học sẽ chẳng là gì nếu như không vì vậy cục mà có, thế cục là nơi đi tới cũng như đích tới cuối cùng của văn học” – Tố Hữu . Cuộc sống này là một mảnh đất trù phú, là nơi mà mọi thức nghệ thuật trên đời này bước ra từ đó, từ những bài thơ ngẫu hứng hay là một tiểu thuyết khổng lồ. Trên mảnh đất ấy, những người nghệ sĩ hoá thân thành những nông dân cần mẫn, họ lao động trí óc một cách sáng tạo và bằng cả con tim, tẩy rửa toàn cầu lộn xộn, đưa nó vào từng trang văn, nơi mà những vẻ đẹp của nó được thể hiện một cách nhân văn và đầy tính thẩm mĩ. Không những vậy, kế bên cái mĩ ấy còn là vô vàn những trị giá lớn lao của đời sống được chiết xuất qua quá trình lao động nghệ thuật của người nghệ sĩ, mang lại cho thế cục nhiều bài học ý nghĩa về kiếp nhân sinh. Là một người nghệ sĩ chân chính, nhà văn Phong Từ Khải đã trông thấy được cái trị giá trong suốt quá trình đặt trái tim vào nghệ thuật của mình rằng : cái cốt lõi của nghệ thuật chính là tình yêu thương và lòng đồng cảm, đó cũng chính là yêu cầu đặt ra đối với bất kì một kẻ cầm bút nào trên đời này. Qua tác phẩm Yêu và Đồng cảm của ông, người đọc hiểu được rằng, nghệ thuật không chỉ là vẻ hào nhoáng bên ngoài mà nó còn phải xuất phát từ những điều chân thật bên trong con người.

Phong Tử Khải (1898-1975) là nhà văn, họa sĩ, dịch giả và nhà lí luận giáo dục âm nhạc, nghệ thuật nổi tiếng của Trung Quốc, ông để lại cho sau này rất nhiều những tác phẩm mang những trị giá đầy tính nhân văn và thể hiện được góc nhìn của ông đối với thế cục. Là một người thông hiểu nhiều nền văn hoá, cả phương Đông lẫn phương Tây, những sáng tạo nghệ thuật của ông mang tính chiêm nghiệm và sự từng trải, đó là sự phối hợp của những điều bình dị và tinh khiết của thế cục mà đúc kết nên. Những tác phẩm của ông luôn đề cao sự đơn thuần trong cách nhìn cuộc sống, đó là cách nhìn thuần dị và trong trẻo tự như cách trẻ con nhìn nhận thế cục này vậy, ông cũng muốn có được sự trong sáng ấy trong sự nghiệp nhìn nhận và phản ánh cuộc sống của mình. Tác phẩm “Yêu và Đồng cảm” được trích từ chương 5 của cuốn sách “Sống vốn đơn thuần”, có tiêu đề là “Sống mà học nghệ thuật.”, mở đầu văn bản tác giả lôi cuốn người đọc qua một câu chuyện nhỏ về sự đồng cảm của cậu bé đối với đồ vật, từ đó tác giả muốn nói lên tâm ý của mình đối với người nghệ sĩ trong sự nghiệp lao động và sáng tạo nghệ thuật, chính là bài học về sự đồng cảm. Mỗi một nhà văn, thi sĩ, hoạ sĩ, … người nghệ sĩ nói chung phải có lòng đồng cảm đối với thế cục, để hiểu hơn về những thứ xảy ra xung quanh chúng ta hằng ngày, phải có tình yêu thương và thông cảm đối với chúng. Không chỉ là nghệ sĩ, mà bất kì một ngành nghề nào cũng vậy, lòng đồng cảm là một yếu tố cơ bản để kiến tạo nên tình yêu thương trong toàn cầu này. Văn bản khẳng định quan niệm của tác giả về lòng đồng cảm của người nghệ sĩ và tôn trọng, ngợi ca tấm lòng đồng cảm của trẻ em.

Xem Thêm : Tóm tắt Chuyện chức phán sự đền Tản Viên (16 Mẫu)

Đồng cảm là sự đồng điệu trong xúc cảm, là biết rung cảm trước những vui buồn của người khác, đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để hiểu và thông cảm với họ. Khi tỏ bày sự đồng cảm với người khác hoặc khi nhận được sự đồng cảm của ai đó, tôi cảm thấy rất vui và hạnh phúc, tâm trạng trở nên tốt hơn, thoải mái hơn.“Một tác phẩm nghệ thuật phải là kết quả của tình yêu” – (L. Tôn-xtôi),

văn bản “Yêu và đồng cảm” bắt nguồn từ tình yêu và sự đồng cảm từ sâu bên trong của con người, đó là những điều cốt lõi của sự tồn tại của họ trên toàn cầu này. Mở đầu văn bản, tác giả gợi nên câu chuyện của một cậu bé, từ đó khiến ta tò mò hơn về những điều sâu xa bên trong. Cậu bé hiểu được đồ vật cũng có trật tự, xúc cảm của chính nó, từ đó trong cậu bùng lên cái “tâm trạng” vốn có, cậu sắp xếp chúng về vị trí cũ, đó là lòng đồng cảm. Người thông thường chỉ đồng cảm với đồng loại của họ, nhưng đối với một đứa bé, nó đồng cảm với cả những đồ vật xung quanh, những thứ vô tri vô giác cũng gợi cho nó tình yêu thương. Giống như người nghệ sĩ vậy, họ không giống người thông thường, họ có lòng đồng cảm mênh mông quảng đại như trời đất, trải khắp vạn vật có tình cũng như không có tình. Đó cũng là một yêu cầu đặt ra đối với người nghệ sĩ để xứng với cái danh xưng mà họ mang trên mình, người nghệ sĩ phải có sự trải nghiệm cuộc sống, sống thật sâu bằng trái tim, phải phản ánh hiện thực trong thế cục, kết đọng những trằn trọc suy tư qua những sáng tạo nghệ thuật, lan truyền xúc cảm và lay động tâm hồn người đọc, tạo nên sự đồng cảm sâu sắc và quảng đại.

Phong Từ Khải đã nói rằng : “ Tấm lòng của nghệ sĩ đối với mọi sự trên đời đều đồng cảm và nhiệt thành”, quả thực đúng là tương tự. Một cái cây qua nhiều góc nhìn của nhiều thể loại người khác nhau lại cho ra những kết quả, những xúc cảm khác nhau. Nhà khoa học nhìn thấy tính chất và trạng thái của gốc cây, chưng làm vườn lại nhìn về sức sống của cây, còn chú thợ mộc lại thấy được chất liệu tốt hoặc kém của gốc cây, anh họa sĩ nhìn về dáng vẻ của cây, chỉ đơn thuần thưởng thức dáng vẻ của cây. Mọi vật trên đời này đều có rất nhiều mặt, chúng ta chỉ trông thấy số ít của nó mà thôi, ấy vậy nên cách nhìn đời, nhìn sự vật rất quan trọng trong việc nhận xét, đánh giá, hay cảm thụ một thứ gì đó. Từ đó ta có thể thấy người nghệ sĩ là người biết nhìn đời hơn ai hết, họ có một cái tâm hồn nhạy cảm, một xúc cảm, hơn hết là lòng đồng cảm với mọi sự trên đời mà không phải ai cũng có được, bởi vậy họ cảm nhận cuộc sống một cách thật nhất, mĩ nhất, ta cảm nhận thế cục này thông qua những tác phẩm của họ không chỉ thấy được những vẻ đẹp nhân sinh mà còn cảm thụ được vẻ đẹp tâm hồn của chính họ. Và cũng đừng xem việc ta tiếp thu tác phẩm nghệ thuật là một sự thưởng thức, mà hãy biến nó thành sự gắn kết giữa chúng ta với người khác. thi sĩ Thanh Thảo đã nói rằng : “Văn học kì lạ thế, nó mang những phận người rất xa lại sắp nhau, nó kết nối những nỗi đau tưởng không thể chia sẻ”, ta thấy lòng đồng cảm là vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người, và hơn hết là cách truyền tải của người nghệ sĩ để khơi gợi lòng đồng cảm trong tâm hồn mỗi một người. Người hoạ sĩ trong văn bản nói riêng, và người nghệ sĩ nói chung, họ hoà mình vào tâm hồn khoáng đạt của người khác để nói lên những tâm tư thầm kín, để gợi lên sự đồng điệu trong tâm hồn, họ cho khán giả trải nghiệm cuộc sống ở chiều rộng, bề sâu, phá vỡ mọi giới hạn, kéo sắp những phận người ở nhiều không gian, thời gian khác nhau tới sắp nhau hơn, ấy chính là sức mạnh to lớn của lòng đồng cảm, tình yêu thương. Đó là tiếng nói tri kỉ mang những số phận con người tới sắp nhau hơn, chừng nào con người còn cần tới sự sẽ chia và đồng điệu trong cuộc sống thì người nghệ sĩ vẫn sống với đúng trách nhiệm của họ.

thi sĩ Xuân Diệu đã từng nói rằng :

“Hãy nhìn đời bằng con mắt xanh non
Hãy để trẻ con nói vị ngon của kẹo

Hãy để tuổi xanh tụng ca tình yêu
Hãy nhìn đời bằng con mắt xanh non…”

Cũng giống như cách tư duy nghệ thuật của Phong Từ Khải, “Chưa đích thân cảm nhận sức sống của rồng ngựa thì chẳng vẽ được rồng ngựa, không chứng kiến vẻ đẹp rắn rỏi của tùng bách thì đâu hoạ nổi tùng bách”. Hoạ sĩ, thi sĩ, .. hay ai cũng vậy, hãy hòa mình vào những thức ngoài kia, rồi từ đó mới đưa ra những cảm nhận chân thật nhất. Làm sao mà ta hiểu được nó hoạt động thế nào, nó tồn tại ra sao khi chỉ là một kẻ đứng từ xa quan sát mà không chạm, cảm. Ta thấy được tầm quan trọng của việc đồng cảm xúc cảm đối với sự vật, con người, đó không chỉ là sự đồng điệu trong xúc cảm mà còn là sợi dây liên kết tâm hồn và tư duy thẩm mĩ với nhau, cho ta nhiều cảm nhận mới lạ về toàn cầu quan, nhân sinh quan, từ đó xây dựng một toàn cầu tâm hồn đầy chiều sâu với đủ màu sắc đa dạng. Tác giả gọi đó là cảnh giới : “Ta và vật một thể”, đó không phải là sự hòa trộn hoà lần, mà đó là sự đặt mình vào tâm hồn của thứ khác, để cảm nhận tâm tư tình cảm, để nói lên cái đẹp, cái hay ho, để toát lên những vẻ đẹp riêng biệt và tư nhân của mỗi thực thể trên đời này. Hoà mình hồn mình vào hồn vật là điều kiện cơ bản trước hết để có thể tạo ra những tác phẩm nghệ thuật chân chính và mang cá tính sáng tạo của mỗi tác giả, nó giúp họ đi sâu hơn, xúc cảm hơn trên từng trang chữ , nét cọ. Người nghệ sĩ phải đồng cảm với mọi vật, từ sinh vật tới phi sinh vật, từ động vật tới thực vật, về cách nhìn sự vật, nhìn mọi vật dưới góc nhìn của toàn cầu Mĩ, vạn vật đều có vong linh nên cần nhìn và cảm nhận chúng từ sâu trong tâm hồn mình, đặt mình vào chính đối tượng, cảm nhận và trải nghiệm xúc cảm của để có lòng đồng cảm, đồng điệu chúng trong sáng tạo nghệ thuật.

Xem Thêm : Viết đoạn văn về Sự đồng cảm tạo nên vẻ đẹp gắn kết của toàn cầu

Phong Từ Khải nghĩ rằng, để cảm nhận và đồng điệu thực sự với những thứ xung quanh, từ những vật vô tri vô giác cho tới cái cây, ngọn cỏ, con cá trong hồ, hay những người xung quanh không ai có thể qua được những xúc cảm chân thật của những em bé. Bởi chúng nhìn đời bằng con mắt xanh non, con mắt đầy sự hồn nhiên và tinh khiết. Chúng vô tư chơi với con búp bê cả ngày, tâm sự cho nó nghe những điều xảy ra ngày hôm nay, kể những câu chuyện trên trời dưới bế mà không biết chán, bởi trẻ con cảm thấy búp bê là những người bạn. Một cây hoa trong vườn cũng dễ dàng trở thành người bạn của chúng mỗi khi được bố dắt ra vườn xem ông ấy làm việc trong sự nhàm chán, tất cả tất cả những vật vô tri khi qua tâm hồn của một đứa trẻ như được áo lên một sự sống diệu kì, đó là lòng đồng cảm của chúng, mà không phải một người lớn nào cũng có được. Người sáng tạo nghệ thuật học được ở trẻ em sự đồng cảm trong sáng tới thuần nhã của chúng, trẻ em nhìn toàn cầu với sự hồn nhiên, trong sáng, thường để ý tới những việc mà ít người chú ý và khám phá được rất nhiều điều thú vị. Trong hoạt động sáng tạo nghệ thuật, người nghệ sĩ phải để tâm trí bản thân trở về là một đứa trẻ, đặt tình cảm vào tác phẩm nghệ thuật hay đối tượng trình bày để đồng cảm với chúng. từ đó tác giả tỏ bày sự khâm phục của mình đối với trẻ em, đối với lòng đồng cảm của chúng bởi tâm hồn trẻ em luôn trong sáng, thơ ngây, cảm nhận mọi vật qua toàn cầu nội tâm, trẻ em đều giàu lòng đồng cảm, đồng cảm với tất cả mọi vật một cách thật tâm nhất, trẻ nhỏ luôn đặt tình cảm vào mọi hành vi của chúng, có một tuổi thơ hạnh phúc, sống không lo nghĩ. Nhưng cũng chẳng ai trên đời này hoàn toàn “Trơ” với mọi thứ trên toàn cầu này cả, họ vẫn có xúc cảm, chẳng qua là ít hay nhiều mà thôi. Nhìn thấy đôi thiên nga quấn quít bên hồ vẫy đuôi với nhau đầy tình tứ, ai mà không bất giác động lòng một tẹo trước cái sự tình tứ ấy chứ, hay nhìn thấy một cái cây xinh đẹp trải qua cơn bão bị gãy mất đi vài nhánh, ai mà không cảm thấy có chút xót xa. Ai cũng có trong mình sự đồng cảm vốn có, nhưng tuỳ vào mức độ mà họ thể hiện ra bên ngoài hay giấu trong lòng. Cũng có những người vô cảm, phải chăng là những kẻ “ tư chất nông cạn cùng cực hoặc là nô lệ của lí trí” , đó là những kẻ vô tình, cuộc sống của họ thật nhàm chán và thiếu vắng đi tình yêu thương. Có một người nào đó đã nói rằng : “Nơi lạnh nhất không phải là Bắc cực mà là nơi không có tình người”, một cuộc sống thiếu vắng đi tình yêu thương và sự sẽ chia, đồng cảm giữa người với người, với vật thì thật lạnh lẽo và vô cảm, nơi đó những người cần sự trợ giúp sẽ chẳng có ai, những người còn lại sẽ đơn chiếc và trống vắng, con người ta sinh ra không phải để sống một thế cục tẻ nhạt tương tự. Con người cần có sự đồng cảm để sưởi ấm trái tim, gắn kết con người với con người, tạo nên một toàn cầu tươi đẹp, Sự đồng cảm không chỉ là giữa người với người mà còn là sự đồng cảm giữa người với vật; cần có sự đồng cảm với mọi vật trên đời để có một tấm lòng cao cả, có một mối quan hệ tốt đẹp và hơn hết là một cuộc sống luôn hạnh phúc. bởi vậy Sự đồng cảm của con người ta, của người nghệ sĩ là vô cùng quan trọng, nó làm cho toàn cầu này trở nên đáng yêu hơn, đầy lòng thông cảm và ngập tràn tình yêu. thực chất của mỗi con người từ sâu bên trong đều có chút ít nghệ thuật, có lòng đồng cảm, chỉ vì những thúc ép tác động của toàn cầu xung quanh mà có người bị hao mòn đi, nhưng vẫn có người giữ được những điều đáng quý ấy, đó chính là những người nghệ sĩ chân chính.

“Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu như nó trình bày cuộc sống chỉ để trình bày, nếu như nó không phải là tiếng thét khổ đau hay lời ca tụng hoan hỉ, nếu như nó không đặt ra những thắc mắc hoặc trả lời những thắc mắc đó” – (Bêlinxki), đúng tương tự, một tác phẩm nghệ thuật sinh ra không phải chỉ để là những con chữ hay nét vẽ trên trang giấy, nó phải xuất phát từ tình yêu thương và sự đồng cảm của chính người nghệ sĩ, để từ đó trong quá trình cảm thụ văn học con người mới thực sự tìm thấy chỗ dựa trong tâm hồn của mình. Đời sống tâm hồn của con người là phạm trù to lớn, nó hơn cả đời sống vật chất và ý thức tầm thường, nó thể hiện sự phát triển trong nhận thức cũng như những điều mà con người trải qua. Bởi vậy phải nuôi nấng nó một cách nghiêm túc và tinh tế nhất. Phong Từ Khải đã viết rằng : “Chỉ việc chúng ta đặt tình cảm của mình vào tác phẩm nghệ thuật của mình hoặc thiên nhiên đẹp đẽ, đồng cảm với chúng, bấy giờ sẽ thể nghiệm được tư vị của cái đẹp”. Tác giả đề cao việc thể hiện những tâm tư tình cảm của mình vào tác phẩm nghệ thuật, bởi đó là sợi dây ý thức vô hình gắn kết người đọc với người viết, gắn kết con người với con người từ đó tạo nên một xã hội rét mướt và hạnh phúc. Nhà văn Trần Thuỳ Mai đã nói : “Viết để được tồn tại trong những cảnh đời khác, được sống những gì tôi mong ước, được nói những điều không nói giữa đời thường, được thoát ra khỏi sự hữu hạn của đời người…”, một người nghệ sĩ chân chính tương tự luôn mong muốn trong quá trình sáng tạo nghệ thuật của mình, họ muốn được cảm nhận những hương vị trong nhiều cảnh đời khác nhau, của nhiều thể loại người, để hiểu hơn về cuộc sống mà họ trải qua, để cảm nhận được những tâm tư đa dạng của họ, để từ đó nói lên ước mơ của nhân loại, kiếm tìm được sự yêu thương gắn kết cho con người với con người, vượt lên trên cả những giới hạn của đời sống tầm thường, ấy chính là đời sống tâm hồn của họ. Việc đặt tình cảm của người nghệ sĩ vào trong chính những sáng tạo nghệ thuật của họ là một việc làm cốt lõi để xây dựng nên những tác phẩm chân chính, thiếu đi tình cảm như thiếu đi vong linh của đời sống, thiếu mất đi những vẻ đẹp và sự điệu hồn của tác phẩm.

Bằng giọng điệu chất phác , giản dị không cầu kì nhưng dễ đi vào lòng người đọc, Phong Từ Khải đã thể hiện được những quan niệm về nghệ thuật trong đời sống của mình một cách đầy tinh tế. Qua những lời văn bình dị và lối viết dễ hiểu, ông nghĩ rằng một tác phẩm đi ra từ quá trình sáng tạo nghệ thuật cần mẫn phải xuất phát từ tình cảm, từ trái tim của người nghệ sĩ, nó phải là những tình cảm đơn thuần như một đứa trẻ, để dễ dàng tiếp cận người đọc và gắn kết con người tới với nhau. Cùng những hệ thống lập luận sắc bén và lối tư duy trong văn viết đầy tính chiêm nghiệm, từng trải, ông đã đề cao việc hòa mình vào thế cục, và sự vật, … để từ đó giấy lên sự đồng cảm với chúng, đó là những đặc điểm cơ bản của một người nghệ sĩ thực thụ.

Nhà văn Nguyễn Minh Châu đã viết rằng : “Nhà văn tồn tại ở trên đời trước hết để làm thuê việc giống như kẻ nâng giấc cho những con người bị cùng đường, tuyệt lộ, bị cái ác hoặc số phận đen đủi dồn tới chân tường. Những con người cả tâm hồn và thể xác bị hắt hủi và đọa đày tới ê chề, hoàn toàn mất nhiệt tình tin vào con người và thế cục. Nhà văn tồn tại ở trên đời để bênh vực cho những con người không có ai để bênh vực.” . Để làm được tương tự một người nghệ sĩ chân chính trước khi thực hiện một sản phẩm nào đó trước hết phải có một trái tim yêu thương và giàu lòng đồng cảm, phải biết đặt mình vào nhiều vị trí khác nhau để cho ra những tác phẩm chân thật với xúc cảm của chính mình, đó cũng chính là tôn trọng cái nghề ấy. Nhà văn phải học cách đồng cảm ở một đứa trẻ, bởi trẻ em thơ ngây hồn nhiên trong cách nhìn nhận thế cục, không bị môi trường xung quanh tác động đè nén, đó là điều vốn quý mà bất kì ai cũng nên tham khảo ở trẻ em chứ không riêng người nghệ sĩ. Tác giả ngưỡng mộ, ngợi ca tấm lòng đồng cảm của trẻ em, ông đã đưa sự ngợi ca ấy vào những sáng tác của mình để truyền tải suy nghĩ của mình tới người đọc, ông muốn được quay trở lại tuổi thơ, để có thể sống cuộc sống hồn nhiên, hạnh phúc, sống lại “thời hoàng kim” đã qua trong đời.


Hy vọng bài viết ” Phân tích Yêu và đồng cảm của Phong Tử Khải hay nhất” trên đây của GrabHanoi sẽ mang lại cho các bạn đọc những tham khảo hữu ích. Đừng quên theo dõi GrabHanoi để được liên tục cập nhật những bài văn mẫu mới nhất bạn nhé

Nguồn: http://grabhanoi.com
Danh mục: Văn mẫu lớp 10 KNTT